MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨYChương 4

SẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨY

Chương 4

1,211 từ · ~7 phút đọc

Bầu trời ngoại ô hôm nay chuyển sang sắc chì nặng nề, những đám mây xám xịt sà thấp xuống tận ngọn của những hàng cây thông già quanh studio. Trong căn phòng phục chế, ánh sáng từ những ngọn đèn chuyên dụng rọi xuống mặt bàn gỗ sồi, làm nổi bật những vệt màu khô khốc và những lọ tinh thể khoáng thạch lấp lánh như những viên kim cương thô. Thẩm Diệc Hành đứng bên cạnh giá vẽ lớn, đôi bàn tay của anh đang lướt qua những lọ màu bằng thủy tinh với một sự thành kính đến cực đoan. Hôm nay, anh quyết định sẽ dạy Tô Dao kỹ thuật cốt lõi nhất của mình, cách pha chế sắc độ "đen sâu thẳm" – thứ màu sắc đã làm nên danh tiếng của một kẻ điên thiên tài.

Tô Dao đứng bên cạnh, cô mặc một chiếc tạp dề bằng vải lanh thô, mái tóc được kẹp gọn ra sau gáy để lộ chiếc cổ trắng ngần và thanh mảnh. Diệc Hành nhìn chằm chằm vào chiếc cổ ấy một thoáng, đôi mắt anh tối sầm lại trước khi cất giọng trầm thấp ra hiệu cho cô lại gần. Anh lấy ra một khay gốm trắng tinh và một vài thỏi mực tàu nguyên chất được bọc trong lá vàng. Diệc Hành không nói nhiều, anh chỉ lặng lẽ ra hiệu cho cô đặt tay lên đĩa nghiền. Khi Tô Dao vừa chạm vào cán đá, anh liền bước tới từ phía sau, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể nhỏ bé của cô bằng bóng dáng cao lớn của mình.

Đừng cử động, hãy cảm nhận nhịp điệu của mực.

Tiếng thì thầm của Diệc Hành vang lên sát bên tai, hơi thở nóng hổi của anh lướt qua làn da nhạy cảm của Tô Dao khiến cô khựng lại. Một bàn tay to lớn của anh phủ lên mu bàn tay cô, những ngón tay dài thon nhưng đầy sức mạnh đan xen vào giữa những kẽ tay cô, ép sát xuống mặt đĩa. Bàn tay còn lại của anh vòng qua eo cô, tựa nhẹ lên mép bàn gỗ, tạo thành một tư thế như thể anh đang ôm trọn cô vào lòng từ phía sau. Khoảng cách gần đến mức Tô Dao có thể nghe thấy tiếng lớp vải sơ mi của anh cọ xát vào vai mình, và mùi trầm hương nồng đậm trộn lẫn với mùi mực tàu lạnh lẽo bao vây lấy mọi giác quan của cô.

Diệc Hành bắt đầu điều khiển bàn tay cô chuyển động theo những vòng tròn đồng tâm. Anh không dùng lực mạnh, nhưng sự dẫn dắt của anh mang một tính áp đặt không thể chối từ. Mỗi khi vòng xoay lệch đi một nhịp, anh lại siết nhẹ các ngón tay, khiến da thịt hai người ma sát vào nhau, tạo ra một luồng điện tê dại lan tỏa khắp cơ thể Tô Dao. Cô cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, nhịp thở trở nên dồn dập và khó khăn giữa không gian ngạt thở này. Ánh mắt cô dán chặt vào đĩa màu, nơi những hạt mực bắt đầu tan ra, hòa quyện với nước cất tạo thành một thứ chất lỏng đen đặc, bóng loáng như đôi mắt của người đàn ông đang đứng sau lưng cô.

Em thấy không, màu đen không phải là sự biến mất của ánh sáng, nó là sự chiếm hữu tuyệt đối của mọi sắc độ. Khi em pha màu, em phải để linh hồn mình tan vào trong mực, giống như cách tôi đang dẫn dắt em lúc này.

Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ mê hoặc. Diệc Hành không hề giấu diếm sự thích thú khi thấy Tô Dao run rẩy trong vòng tay mình. Anh cố tình cúi thấp đầu hơn, môi gần như chạm vào vành tai cô. Từ góc độ này, anh có thể nhìn thấy hàng mi dài của cô đang rung động vì sợ hãi hoặc vì một cảm xúc nào đó mãnh liệt hơn thế. Sự hiện diện của cô trong studio này, dưới sự kiểm soát của anh, mang lại cho anh một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn. Anh muốn đôi bàn tay trắng muốt này phải nhuốm đầy thứ màu mực của anh, muốn cô không bao giờ có thể tẩy sạch được dấu vết mà anh để lại.

Quá trình nghiền mực kéo dài như vô tận. Tô Dao cảm thấy bủn rủn chân tay, sự tiếp xúc da thịt giữa cô và Diệc Hành dường như đang thiêu cháy khả năng tư duy của cô. Mỗi khi anh di chuyển, cơ bắp săn chắc của anh lại tì sát vào lưng cô, nhắc nhở cô về sự hiện diện đầy quyền uy của kẻ đang giam cầm mình trong một "bài học" nghệ thuật. Khi mực đã đạt đến độ mịn mong muốn, Diệc Hành vẫn không buông tay. Anh lật bàn tay cô lại, để lòng bàn tay cô hướng lên trên, rồi anh dùng ngón trỏ của mình quẹt một vệt mực đen dài từ cổ tay cô kéo thẳng đến giữa lòng bàn tay.

Vệt mực đen đậm nổi bật trên làn da trắng ngần của Tô Dao như một sự xúc phạm đầy tính thẩm mỹ. Diệc Hành nhìn vết mực ấy với một vẻ tôn thờ kỳ lạ. Anh đưa bàn tay cô lên gần mặt mình, hơi thở anh phả vào lòng bàn tay cô, nơi vệt mực vẫn còn chưa kịp khô.

Đẹp lắm. Từ nay về sau, đôi bàn tay này chỉ được phép nhuộm màu của tôi. Đừng để bất kỳ ai khác chạm vào chúng, cũng đừng dùng chúng để vẽ cho ai ngoài tôi. Em có hiểu không, Tô Dao.

Tô Dao ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt điên cuồng và chiếm hữu của Diệc Hành. Trong phút chốc, cô nhận ra mình không phải là một trợ lý, cũng chẳng phải là một học trò. Cô là một tác phẩm đang được anh tỉ mỉ nhào nặn, một sinh linh đang bị anh đóng dấu chủ quyền bằng thứ mực không bao giờ phai. Cô khẽ gật đầu, một sự phục tùng vô thức trước áp lực nghẹt thở mà anh tạo ra. Diệc Hành mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chứa đầy sự nguy hiểm, rồi anh lẳng lặng buông tay, để cô đứng đó với đôi bàn tay vấy mực và trái tim vẫn còn đập loạn nhịp.

Hoàng hôn buông xuống, bóng tối tràn vào studio như thứ mực đen họ vừa pha chế. Diệc Hành đứng trong góc khuất, nhìn Tô Dao loay hoay bên bồn nước cố gắng tẩy rửa vết mực trên tay. Anh biết, dù cô có dùng bao nhiêu xà phòng, thì mùi vị của sự chiếm hữu ấy đã thấm sâu vào lỗ chân lông của cô, cũng giống như hình bóng anh đã bắt đầu nhuộm đen tâm hồn thanh khiết của cô gái nhỏ. Sự sủng ái này là một loại xiềng xích vô hình, và hôm nay, anh đã khóa thêm một nấc nữa trên đôi tay của nàng thơ duy nhất đời mình.