MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨYChương 5

SẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨY

Chương 5

1,347 từ · ~7 phút đọc

Ánh hoàng hôn của ngày hôm trước vừa dứt, buổi sáng của ngày hôm sau đã mang đến một bầu không khí khác lạ tại biệt thự gỗ. Khi Tô Dao vừa bước chân qua ngưỡng cửa studio, cô thấy Thẩm Diệc Hành đã đứng sẵn bên cạnh một chiếc đồng hồ quả lắc bằng đồng cổ kính, kim dài và kim ngắn đang chỉ đúng số tám. Anh không cầm cọ, cũng không mặc chiếc áo len màu xám tro thường ngày, mà thay vào đó là một bộ vest đen được cắt may tinh xảo, khiến khí chất lạnh lùng của anh càng trở nên xa cách. Trên chiếc bàn dài bằng gỗ sồi, anh đã đặt sẵn một cuốn sổ bìa da đen, bên cạnh là một cây bút máy bằng bạc.

Em đến muộn hai phút, Tô Dao.

Giọng anh không mang theo sự tức giận, nhưng sự bình thản ấy lại khiến cô cảm thấy một áp lực đè nặng. Thẩm Diệc Hành tiến lại gần, anh không nhìn vào mắt cô mà nhìn vào chiếc đồng hồ trên cổ tay cô. Anh cầm lấy cuốn sổ, mở ra một trang giấy trắng tinh và bắt đầu viết bằng những nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát. Đó không phải là danh sách công việc phục chế, mà là những điều khoản khiến Tô Dao cảm thấy hơi thở mình bị nghẹn lại. Anh gọi đó là quy tắc của studio, nhưng đối với một người nhạy cảm như cô, đó chính là những thanh sắt đầu tiên của một chiếc lồng nhung.

Thứ nhất, em không được phép rời khỏi nơi này trước khi mặt trời lặn hẳn. Thứ hai, mọi liên lạc với thế giới bên ngoài trong giờ làm việc đều phải thông qua tôi. Và thứ ba, bí mật của studio này chỉ được phép tồn tại trong đôi mắt em, không được truyền ra ngoài dù chỉ là một hơi thở.

Tô Dao bàng hoàng nhìn vào dòng chữ đầu tiên. Quy định về thời gian làm việc trong các xưởng nghệ thuật thường rất linh hoạt, nhưng việc bắt buộc phải ở lại cho đến khi mặt trời lặn hẳn mang một hàm ý chiếm hữu vô cùng cực đoan. Cô ngước lên, định lên tiếng phản đối nhưng ánh mắt của Diệc Hành đã chặn đứng mọi lời định nói. Anh đưa tay lên, ngón trỏ khẽ chạm vào môi cô, một hành động vừa mang tính sủng ái vừa là một sự răn đe thầm lặng. Hơi lạnh từ ngón tay anh khiến cô rùng mình.

Ánh sáng ban ngày là thứ ánh sáng dối trá, nó làm xao nhãng tâm trí em. Tôi cần em ở đây khi bóng tối bắt đầu bao phủ, vì đó mới là lúc nghệ thuật thực sự lên tiếng. Và tôi cũng vậy, tôi chỉ thực sự thấy em hiện hữu khi cả thế giới ngoài kia đã chìm vào tĩnh lặng.

Sự sủng ái của Diệc Hành luôn đi kèm với một sự độc đoán đến nghẹt thở. Anh bắt đầu thực thi những quy tắc ấy một cách triệt để. Trong suốt buổi sáng, anh yêu cầu cô cất điện thoại vào một chiếc hộp gỗ có khóa. Anh nói rằng sóng điện từ sẽ làm ảnh hưởng đến độ bền của các khoáng thạch, nhưng Tô Dao biết rõ, anh chỉ muốn cắt đứt mọi sợi dây liên kết giữa cô và bất kỳ ai khác. Trong studio rộng lớn, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc trở thành âm thanh duy nhất định hình sự tồn tại của thời gian. Mỗi khi cô có ý định đứng lên đi dạo ngoài vườn để hít thở không khí, Diệc Hành lại xuất hiện ngay cửa, bóng dáng cao lớn của anh che khuất mọi tia nắng còn sót lại.

Anh bắt cô phải ở trong tầm mắt mình mọi lúc. Khi cô làm việc ở bàn phục chế, anh sẽ ngồi vẽ ở vị trí đối diện. Khi cô đi lấy tài liệu ở giá sách cao, anh sẽ là người bước tới, đứng sát sau lưng cô và lấy cuốn sách đó xuống, hơi ấm từ lồng ngực anh áp sát vào lưng cô như một lời nhắc nhở về quyền sở hữu. Sự hiện diện của Diệc Hành trở nên dày đặc đến mức Tô Dao cảm thấy không gian xung quanh mình đang co hẹp lại. Anh chăm sóc cô vô cùng chu đáo, từ những bữa ăn nhẹ được chuẩn bị theo đúng khẩu vị đến việc thay những lọ hoa nhài tươi mỗi ngày, nhưng tất cả đều mang một mục đích duy nhất: khiến cô không còn lý do gì để muốn rời đi.

Đến cuối buổi chiều, khi những tia nắng cuối cùng bắt đầu chuyển sang màu cam cháy và dần khuất sau những rặng thông già, không khí trong studio trở nên u quạnh. Tô Dao nhìn đồng hồ, tim cô đập nhanh hơn. Theo thói quen, cô bắt đầu thu dọn đồ đạc, nhưng Thẩm Diệc Hành đã bước tới, đặt bàn tay vấy mực của mình lên vai cô, ấn cô ngồi lại xuống ghế. Anh đứng đó, nhìn ra phía cửa sổ rộng lớn nơi mặt trời đang từ từ chìm xuống đường chân trời, đôi mắt anh phản chiếu một sắc đỏ rực lửa, điên cuồng và thỏa mãn.

Vẫn chưa lặn hẳn, Tô Dao. Hãy kiên nhẫn thêm một chút nữa. Em có thấy bóng tối đang bò vào từ những góc tường không. Đó là lúc tôi thấy em đẹp nhất, khi ánh sáng không còn có thể bảo vệ em khỏi ánh mắt của tôi nữa.

Tô Dao cảm thấy một sự sợ hãi dâng lên trong lòng. Quy tắc của anh không chỉ đơn thuần là thời gian, mà là một sự thuần hóa về mặt tinh thần. Anh muốn cô làm quen với bóng tối, làm quen với sự cô lập, để rồi cuối cùng, sự hiện diện duy nhất mà cô có thể bám víu vào chính là anh. Khi mặt trời hoàn toàn biến mất, để lại một không gian xám xịt và tĩnh mịch, Diệc Hành mới khẽ nới lỏng bàn tay trên vai cô. Anh cúi xuống, ghé sát vào tai cô và thì thầm bằng một tông giọng khàn đặc đầy quyến rũ.

Bây giờ, em có thể đi. Nhưng hãy nhớ, mùi hương và màu sắc của nơi này đã thấm vào da thịt em rồi. Ngày mai, tôi sẽ chờ em ở đây, đúng lúc mặt trời mọc. Đừng để tôi phải đi tìm em trong bóng tối, vì khi đó, quy tắc sẽ không còn nhẹ nhàng như thế này đâu.

Tô Dao bước ra khỏi biệt thự khi trời đã tối hẳn. Con đường ngoại ô không một bóng người, hơi lạnh của sương đêm khiến cô run rẩy. Cô nhận ra rằng mình đang dần trở thành một phần trong những quy tắc điên rồ của Thẩm Diệc Hành. Sự sủng ái mà anh dành cho cô giống như một liều thuốc gây nghiện, khiến cô vừa sợ hãi vừa không thể cưỡng lại. Mỗi bước chân cô rời đi, dường như có một sợi dây vô hình từ studio vẫn đang kéo ngược cô lại, buộc cô phải quay trở lại vào sáng hôm sau để tiếp tục sự giam cầm ngọt ngào này.

Đêm đó, trong studio đen kịch, Thẩm Diệc Hành đứng trước chiếc đồng hồ, tay anh vuốt ve trang giấy có ghi những quy tắc. Anh mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự chiếm hữu tuyệt đối. Anh đã bắt đầu thành công trong việc biến mình thành mặt trời và mặt trăng của cô, khiến cuộc đời cô chỉ có thể vận hành xung quanh những quy tắc mà anh đã đặt ra. Một sự sáp nhập linh hồn đang diễn ra, lặng lẽ và tàn nhẫn dưới lớp vỏ bọc của nghệ thuật và lòng sủng ái vô biên.