MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨYChương 6

SẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨY

Chương 6

1,291 từ · ~7 phút đọc

Một buổi chiều muộn, khi những đám mây xám xịt từ phía rừng thông kéo về che lấp chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại, studio của Thẩm Diệc Hành chìm trong một sự tĩnh lặng đến gai người. Tô Dao đang tỉ mỉ xử lý một mảnh toan bị mục nát tại góc phòng phục chế, bỗng nhiên cô nghe thấy một tiếng đổ vỡ khô khốc vang lên từ phía phòng vẽ chính. Bản năng thúc giục cô bỏ lại chiếc kính lúp, vội vàng chạy về phía phát ra âm thanh. Trước mắt cô, giá vẽ lớn đổ nghiêng sang một bên, những lọ màu vỡ tan tành dưới sàn, và Thẩm Diệc Hành đang ngồi quỳ trên mặt đất, hơi thở dồn dập, đôi vai rộng run rẩy kịch liệt.

Anh dường như đang chịu đựng một cơn đau dữ dội phát tác từ bên trong cơ thể. Do cử động quá mạnh, chiếc sơ mi trắng của anh bị rách toạc một mảng lớn phía sau lưng, để lộ ra làn da vốn luôn bị che giấu kỹ càng. Tô Dao khựng lại, đôi mắt cô mở to vì bàng hoàng. Trên tấm lưng trắng nhợt của người đàn ông quyền uy ấy không phải là vẻ trơn láng thường thấy, mà là một vết sẹo chằng chịt, kéo dài từ bả vai trái xuống tận thắt lưng. Vết sẹo lồi lõm, sẫm màu, trông như một đóa hoa tàn bị thiêu cháy, tương phản hoàn toàn với vẻ thanh tao, thoát tục mà anh vẫn thường trưng ra trước mặt cô. Đó rõ ràng là dấu tích của một vụ hỏa hoạn kinh hoàng hoặc một sự hành hạ tàn nhẫn trong quá khứ.

Thẩm Diệc Hành nhận ra sự hiện diện của cô, anh vội vàng định kéo vạt áo rách để che đi "sự sỉ nhục" ấy, nhưng cơn đau co thắt khiến đôi tay anh vô lực. Gương mặt anh lúc này không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày mà mang theo một sự yếu đuối hèn mọn, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô đầy vẻ phòng bị và cả sự cầu xin. Trong khoảnh khắc đó, mọi nỗi sợ hãi về sự chiếm hữu hay những quy tắc khắc nghiệt của anh bỗng chốc tan biến trong tâm trí Tô Dao. Cô chỉ thấy một đứa trẻ bị tổn thương đang cố gắng xù lông để che giấu vết thương của mình. Một luồng lòng trắc ẩn trỗi dậy mãnh liệt, cô không lùi bước mà tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh anh, bàn tay nhỏ bé run rẩy chạm nhẹ vào bờ vai đang run rẩy ấy.

Anh đừng cử động, để tôi giúp anh.

Giọng nói của Tô Dao mềm mại như lụa, mang theo một sự vỗ về khiến Thẩm Diệc Hành sững sờ. Anh không đẩy cô ra, dường như cái chạm nhẹ nhàng ấy có một sức mạnh thần kỳ, làm dịu đi cơn đau đang hành hạ các dây thần kinh. Tô Dao chạy đi lấy hộp cứu thương mà cô thấy trong tủ gỗ, sau đó quay lại, cẩn thận dùng bông thấm dung môi sát trùng cho vết thương vừa bị rách miệng do va chạm. Khi ngón tay cô lướt qua những lằn sẹo gồ ghề, cô cảm nhận được trái tim mình thắt lại. Cô nhận ra rằng, đằng sau sự điên cuồng muốn giam cầm thế gian của anh, là một nỗi cô đơn được xây dựng từ những nỗi đau thể xác kinh hồn bạt vía này.

Thẩm Diệc Hành im lặng, anh để mặc cô chăm sóc mình, đôi mắt anh dán chặt vào gương mặt đang tràn đầy sự xót xa của cô. Sự chiếm hữu trong anh lúc này bỗng biến chuyển thành một loại khao khát được nương tựa. Anh nhận ra rằng, dù anh có dùng hàng vạn bức tranh để giữ chân cô, cũng không bằng một giây phút cô tự nguyện nhìn vào vết sẹo của mình với đôi mắt chứa đựng tình thương thay vì sự ghê tởm. Mùi hoa nhài từ người cô lan tỏa, hòa quyện với mùi thuốc sát trùng cay nồng, tạo nên một bầu không khí kỳ lạ, nơi ranh giới giữa kẻ săn mồi và con mồi bỗng chốc nhòa đi.

Thấy đau không? Tô Dao khẽ hỏi, hơi thở cô phả nhẹ lên tấm lưng anh khi cô cúi xuống băng bó.

Nỗi đau này không đáng gì so với việc bị lãng quên. Thẩm Diệc Hành trầm giọng, giọng nói khàn đặc và chất chứa nỗi niềm. Em có sợ không, khi thấy tôi vốn không hoàn hảo như những bức họa tôi vẽ. Em có muốn chạy trốn khỏi một kẻ mang đầy sẹo và sự điên rồ này không.

Tô Dao dừng tay, cô vòng tay ra phía trước, khẽ nắm lấy bàn tay vấy mực của anh. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô không còn sự rụt rè mà tràn đầy một sự kiên định lạ lùng. Cô trả lời rằng ai cũng có những vết sẹo, có những vết sẹo nằm trên da thịt, có những vết sẹo nằm sâu trong tâm hồn, và cô không vì một vết sẹo mà quay lưng với cái đẹp mà cô đã nhìn thấy trong anh. Lời nói của cô như một liều thuốc giải độc đâm xuyên qua lớp vỏ bọc lạnh lùng của Diệc Hành, khiến anh hoàn toàn sụp đổ trước mặt cô.

Khoảnh khắc đó, sự sủng ái mà Diệc Hành dành cho Tô Dao đã mang một tầng nghĩa mới. Nó không còn là sự chiếm hữu của một kẻ bạo chúa đối với một món đồ chơi, mà là sự bám víu của một linh hồn tàn tật vào ánh sáng duy nhất của cuộc đời mình. Anh xoay người lại, ôm chặt lấy eo cô, vùi mặt vào lồng ngực cô như thể tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn. Anh thì thầm rằng từ nay về sau, chỉ có cô mới được phép chạm vào vết sẹo này, chỉ có cô mới có quyền nhìn thấy con người thật của anh sau tấm màn nhung đen của nghệ thuật.

Hoàng hôn buông xuống, bóng tối tràn vào studio, nhưng lần này Tô Dao không còn cảm thấy sợ hãi trước những quy tắc của anh nữa. Cô ngồi đó, vuốt ve mái tóc của người đàn ông đang gối đầu lên gối mình, cảm nhận được một sự gắn kết định mệnh đang hình thành. Vết sẹo sau lưng anh đã trở thành một bí mật chung, một sợi dây vô hình buộc chặt lòng trắc ẩn của cô vào cuộc đời đầy u tối của anh. Thẩm Diệc Hành đã thành công trong việc giam cầm cô, nhưng không phải bằng xiềng xích, mà bằng chính những tổn thương của mình – thứ vũ khí sắc bén nhất để chiếm đoạt hoàn toàn trái tim của một người phụ nữ dịu dàng như Tô Dao.

Đêm dần sâu, trong studio chỉ còn tiếng thở đều đặn của hai người. Diệc Hành thề với lòng mình rằng anh sẽ sủng ái cô hơn bất cứ thứ gì trên đời này, anh sẽ dùng toàn bộ quyền lực và tài hoa của mình để che chở cho cô, để cô mãi mãi là nàng thơ duy nhất không bao giờ phải chạm vào nỗi đau mà anh đã trải qua. Một chương mới của sự gắn kết bắt đầu, nơi lòng trắc ẩn đã mở đường cho một tình yêu vặn vẹo nhưng sâu nặng, khiến cô không còn muốn rời đi ngay cả khi cánh cửa đã mở toang.