Sau buổi chiều định mệnh khi những bí mật kinh hoàng phía sau lớp áo sơ mi được phơi bày, bầu không khí trong căn biệt thự gỗ dường như đã bớt đi phần lạnh lẽo của sự giam cầm, thay vào đó là một thứ cảm xúc đặc quánh, trầm mặc. Thẩm Diệc Hành không để Tô Dao ra về khi mặt trời vừa khuất dạng như mọi ngày. Anh lặng lẽ nắm lấy bàn tay còn vương chút mùi thuốc sát trùng của cô, dẫn cô đi qua dãy hành lang dài, hướng về phía phòng ăn nằm ở phía Tây của ngôi nhà, nơi có khung cửa sổ lớn nhìn ra khu rừng thông đang chìm dần vào bóng đêm tĩnh mịch.
Tô Dao ngỡ ngàng khi bước vào căn phòng. Trái ngược với sự lộn xộn mang tính nghệ thuật của studio, phòng ăn được bài trí một cách cực kỳ tinh tế và sang trọng theo phong cách cổ điển. Trên chiếc bàn dài làm từ gỗ óc chó đen bóng, ánh nến từ những chân nến bằng bạc chạm trổ tinh xảo đang nhảy múa, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, xua đi cái lạnh lẽo của sương mù bên ngoài cửa kính. Điều khiến cô kinh ngạc nhất chính là trên bàn đã bày sẵn những món ăn nghi ngút khói, và dường như chúng được chuẩn bị dựa trên sự quan sát tỉ mỉ của anh về sở thích của cô trong suốt những ngày qua.
Diệc Hành kéo ghế cho cô bằng một động tác lịch thiệp, bàn tay anh khẽ lướt qua vai cô, một cái chạm rất nhẹ nhưng mang theo sự che chở mà cô chưa từng cảm nhận rõ rệt đến thế. Anh không gọi người hầu, trong không gian rộng lớn này chỉ có hai người bọn họ đối diện nhau qua ánh nến bập bùng. Anh bắt đầu gắp thức ăn cho cô, từng cử động đều chậm rãi và cẩn trọng như thể anh đang thực hiện một nghi thức tôn giáo. Anh lấy ra một bát súp măng tây xanh mướt, loại món ăn thanh đạm mà cô từng nhắc đến trong một lần vô tình nói chuyện, và nhẹ nhàng đặt trước mặt cô.
Em gầy quá, có lẽ studio này đã vắt kiệt sức lực của em hơn tôi tưởng. Từ nay về sau, bữa tối sẽ là một phần trong quy tắc của chúng ta. Tôi cần em khỏe mạnh để có thể đứng cạnh tôi lâu hơn.
Giọng nói của Diệc Hành lúc này không còn sự lạnh lùng hay ra lệnh, nó mang một tông điệu trầm thấp, ôn nhu đến mức khiến lòng người ta tê dại. Tô Dao cầm chiếc thìa bạc, cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ món ăn vào tận sâu trong lồng ngực. Cô ngước mắt nhìn anh, thấy người đàn ông vốn luôn cao ngạo và lập dị kia đang kiên nhẫn bóc vỏ một con tôm cho cô. Đôi bàn tay vốn chỉ để cầm cọ vẽ những bức tranh trị giá hàng triệu đô la, nay lại tỉ mỉ phục vụ cô từng chút một. Sự chăm sóc này quá đỗi dịu dàng, nhưng nó cũng mang lại cho cô một cảm giác sợ hãi mơ hồ. Đó là sự sủng ái cực đoan của một kẻ vốn không biết thế nào là yêu thương bình thường, anh đang dùng cách của mình để "nuôi dưỡng" cô, biến cô thành một thực thể hoàn toàn phụ thuộc vào sự hiện diện của anh.
Trong suốt bữa ăn, sự tĩnh lặng bao trùm lấy gian phòng, nhưng đó không phải là sự im lặng gượng gạo. Tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ vang lên lanh lảnh hòa cùng tiếng tí tách của nến cháy. Diệc Hành không ăn nhiều, phần lớn thời gian anh chỉ ngồi đó, chống cằm nhìn cô ăn với một ánh mắt đầy thỏa mãn. Đôi mắt sâu thẳm của anh dường như muốn thu lại từng cử động của đôi môi cô, từng cái nhíu mày hay sự ngập ngừng khi cô nếm thử món mới. Sự quan sát này khiến Tô Dao cảm thấy mình giống như một sinh vật nhỏ bé được bảo vệ trong một lồng kính sang trọng, nơi mọi nhu cầu của cô đều được đáp ứng trước khi cô kịp cất lời.
Sau bữa chính, Diệc Hành bưng ra một đĩa tráng miệng nhỏ, đó là bánh mousse hoa nhài với lớp thạch trong suốt phủ bên trên. Mùi hương của bánh quyện với mùi trầm hương tỏa ra từ cơ thể anh tạo nên một thứ phong vị độc nhất vô nhị. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng dùng khăn giấy lau đi một chút vụn bánh vương bên khóe môi cô. Ngón tay anh nán lại trên môi cô thêm một vài giây, ánh mắt anh tối sầm lại, chứa đựng một sự khao khát chiếm hữu mãnh liệt nhưng đang được kiềm chế bằng một sợi dây lý trí mỏng manh.
Tô Dao, em có biết tại sao tôi lại thích hoa nhài không? Vì nó thanh khiết, nhưng hương thơm của nó lại có thể ám ảnh người ta đến chết. Em cũng vậy, sự xuất hiện của em đã nhuộm trắng tâm hồn đen tối của tôi. Tôi sẽ chăm sóc em, cho em những gì tốt nhất thế gian này, nhưng đổi lại, em phải hứa rằng sẽ không bao giờ để tôi phải đối diện với sự cô đơn của căn phòng này một mình nữa.
Lời thú nhận của anh mang theo sức nặng của một lời nguyền. Tô Dao cảm thấy mình như một kẻ bộ hành lạc bước vào một lâu đài đầy cạm bẫy ngọt ngào. Lòng trắc ẩn từ buổi chiều khi nhìn thấy vết sẹo của anh vẫn còn đó, thôi thúc cô đưa tay ra nắm lấy bàn tay anh trên mặt bàn. Cô nhận ra rằng sự chiếm hữu của Diệc Hành không phải là hành động của một kẻ ác, mà là sự bám víu tuyệt vọng của một người đã sống quá lâu trong bóng tối và sợ hãi ánh sáng sẽ vụt mất. Anh sủng ái cô một cách tỉ mỉ vì anh sợ rằng chỉ cần một chút sơ sẩy, "nàng thơ" duy nhất có thể chữa lành cho anh sẽ bay đi mất.
Bữa tối kết thúc khi đồng hồ quả lắc điểm chín tiếng. Diệc Hành đích thân khoác chiếc áo choàng len dày lên vai cô, cẩn thận cài từng chiếc cúc áo như thể cô là một đứa trẻ không thể tự lo cho mình. Anh đưa cô ra tận cổng, nơi chiếc xe đen đã chờ sẵn dưới màn mưa phùn. Trước khi cô bước lên xe, anh khẽ nâng bàn tay cô lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy tính tuyên thệ lên những ngón tay vẫn còn vương mùi màu vẽ.
Ngày mai tôi sẽ đợi em sớm hơn một chút. Tôi đã chuẩn bị một loại màu mới, chỉ có đôi tay em mới xứng đáng được chạm vào nó.
Chiếc xe lăn bánh, để lại bóng dáng cao lớn của Thẩm Diệc Hành đứng lặng lẽ dưới ánh đèn đường mờ ảo của biệt thự gỗ. Tô Dao ngồi trong xe, nhìn lại ngôi nhà dần khuất trong bóng đêm, lòng ngổn ngang những cảm xúc không tên. Sự chăm sóc tỉ mỉ và sủng ái của anh giống như một tấm lưới lụa, mềm mại nhưng chắc chắn, đang dần dần thắt chặt lấy cuộc đời cô. Cô biết mình đang chìm sâu vào sự chiếm hữu này, một sự chiếm hữu được ngụy trang bằng những bữa tối ấm áp và những cử chỉ ân cần, khiến cô không còn phân biệt được đâu là tự do và đâu là sự giam cầm tình nguyện.
Đêm đó, trong studio tĩnh lặng, Diệc Hành đứng trước giá vẽ, anh không vẽ chân dung mà vẽ lại chiếc ghế trống đối diện mình trong bữa tối. Anh mỉm cười, một nụ cười cô độc nhưng mãn nguyện. Anh đã bắt đầu thành công trong việc biến mình trở thành cả thế giới của cô, nơi mà cô sẽ tìm thấy sự an toàn tuyệt đối nhưng cũng phải đánh đổi bằng chính bản ngã của mình. Một chương mới của sự gắn kết bắt đầu, khi những bữa tối tĩnh lặng đã trở thành liều thuốc độc ngọt ngào nhất nhuộm đen trái tim nàng thơ.