MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨYChương 8

SẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨY

Chương 8

1,113 từ · ~6 phút đọc

Buổi sáng hôm đó, studio của Thẩm Diệc Hành đón một vị khách không mời mà đến. Đó là một nhà sưu tầm tranh trẻ tuổi, người vốn là bạn học cũ của Tô Dao tại học viện nghệ thuật. Sự xuất hiện của anh ta mang theo hơi thở náo nhiệt của thế giới bên ngoài, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch, u quạnh vốn có của biệt thự gỗ. Tô Dao, trong một giây phút vô ý, đã nở một nụ cười rạng rỡ khi nghe người bạn kể về những kỷ niệm thời sinh viên. Nụ cười ấy tự nhiên, trong trẻo, không hề có sự e dè hay sợ hãi như khi cô đối diện với Diệc Hành.

Từ phía gác lửng, Thẩm Diệc Hành đứng trong bóng tối, bàn tay anh siết chặt vào thành lan can gỗ đến mức những khớp xương trắng bệch ra. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự thâm trầm thường thấy, mà rực lên một ngọn lửa ghen tuông điên cuồng. Đối với anh, nụ cười của Tô Dao là một loại tài sản riêng biệt, là báu vật mà anh đã dày công nuôi dưỡng trong "chiếc lồng nhung" này. Anh không thể chấp nhận được việc cô đem thứ ánh sáng quý giá ấy ban phát cho một kẻ lạ mặt, một kẻ không hề hiểu gì về sự hy sinh và những vết sẹo của anh.

Khi vị khách vừa rời đi, không gian trong studio bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Tô Dao vẫn còn đang mỉm cười quay lại bàn làm việc, nhưng nụ cười trên môi cô vụt tắt ngay lập tức khi thấy bóng dáng cao lớn của Thẩm Diệc Hành đang đứng chắn giữa lối đi. Gương mặt anh lạnh lẽo như băng, hơi thở dồn dập và đôi mắt đỏ hoe như một con thú bị thương đang cố kìm nén cơn giận dữ. Anh không nói một lời nào, lướt qua cô và tiến thẳng về phía giá vẽ trung tâm, nơi đặt bức chân dung "Nàng thơ trong sương" mà anh đã tỉ mỉ thực hiện suốt một tháng qua.

Bức họa ấy là kiệt tác phản chiếu linh hồn của Tô Dao, là nơi anh gửi gắm toàn bộ sự sủng ái và chấp niệm của mình. Thế nhưng, trong cơn ghen tuông mù quáng, Diệc Hành cầm lấy con dao bảng dùng để trộn màu, một đường sắc lạnh vạch ngang qua gương mặt xinh đẹp trên mặt toan. Tiếng vải canvas bị xé toạc vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch. Anh như phát điên, liên tiếp dùng dao rạch nát bức họa, những mảng màu dầu chưa kịp khô văng tung tóe lên đôi bàn tay vấy mực và cả chiếc sơ mi trắng của anh.

Thẩm Diệc Hành, anh làm gì vậy? Dừng lại đi!

Tô Dao lao tới, cố gắng giữ lấy cánh tay đang điên cuồng của anh, nhưng Diệc Hành mạnh mẽ hất cô ra. Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt chứa đầy sự chiếm hữu cực đoan và nỗi đau đớn tột cùng. Anh chỉ vào đống đổ nát của bức tranh, giọng nói khàn đặc và run rẩy vì phẫn nộ.

Em cười với hắn ta? Em dùng nụ cười mà tôi hằng khao khát để dành cho một kẻ tầm thường như thế? Tô Dao, tôi đã nói rồi, em là của tôi. Mọi cảm xúc của em, từng hơi thở, từng ánh mắt này chỉ được phép dành cho mình tôi mà thôi. Nếu tôi không thể sở hữu toàn bộ nụ cười đó, thì bức họa này cũng không cần thiết phải tồn tại nữa. Nó là một sự sỉ nhục đối với tình yêu của tôi!

Sự điên rồ của người nghệ sĩ bộc phát khiến Tô Dao bàng hoàng. Cô nhìn bức họa tan nát dưới sàn, những vệt màu đỏ tươi như máu chảy dài, cảm nhận được một sự nghẹt thở lan tỏa khắp lồng ngực. Diệc Hành tiến lại gần, anh dồn cô vào góc tường, đôi bàn tay vấy đầy màu vẽ của anh áp lên má cô, để lại những vết đen nhơ nhuốc trên làn da trắng ngần. Anh cúi xuống, trán tựa vào trán cô, hơi thở nồng nặc mùi sơn và sự chiếm hữu.

Đừng bao giờ cười với ai khác như thế nữa. Tôi có thể cho em cả thế giới, có thể quỳ dưới chân em để sùng bái, nhưng tôi cũng có thể hủy diệt mọi thứ nếu em dám rời mắt khỏi tôi. Em hiểu không? Em là kiệt tác duy nhất tôi còn lại, đừng khiến tôi phải tự tay phá nát em như cách tôi đã làm với bức họa này.

Cơn ghen ấy không phải là sự hờn dỗi thông thường, mà là một lời cảnh cáo tàn khốc về quyền sở hữu. Diệc Hành đang dùng sự hủy diệt để khẳng định tình yêu của mình. Anh sủng ái cô đến mức muốn cô chỉ được phép nhìn thấy một mình anh trong thế giới này. Sự chăm sóc tỉ mỉ của những ngày qua bỗng chốc lộ ra bộ mặt thật của nó: một chiếc lồng bằng vàng nhưng đầy gai nhọn, nơi bất kỳ một sự phản kháng hay xao nhãng nào cũng sẽ phải trả giá bằng sự đổ vỡ.

Suốt buổi chiều hôm đó, Diệc Hành ngồi im lặng giữa đống vụn nát của bức tranh, đôi bàn tay nhuốm màu buông thõng. Tô Dao không rời đi, cô lặng lẽ nhặt lại những mảnh vải vụn, lòng trắc ẩn và sự sợ hãi đan xen khiến cô không thể thốt nên lời. Cô nhận ra rằng, mình đã lún quá sâu vào thế giới của kẻ điên này. Anh không chỉ vẽ cô lên toan, anh đang muốn khắc sâu hình bóng mình vào tận xương tủy cô, nhuộm đen mọi nụ cười và cảm xúc của cô bằng thứ màu sắc chiếm hữu không bao giờ phai nhạt.

Đêm buông xuống, bóng tối bao trùm studio, che khuất những vết rách trên mặt toan nhưng không thể che khuất được vết nứt trong tâm hồn hai người. Diệc Hành đứng lên, bước đến ôm chặt lấy Tô Dao từ phía sau, vùi đầu vào mái tóc cô như một lời xin lỗi muộn màng nhưng đầy tính áp đặt. Một chương mới của sự giam cầm đã bắt đầu, khi nụ cười của cô đã trở thành một vùng cấm địa mà chỉ một mình người nghệ sĩ điên kia mới có quyền chạm tới.