MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨYChương 9

SẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨY

Chương 9

1,132 từ · ~6 phút đọc

Sau cơn thịnh nộ tàn khốc của ngày hôm qua, studio của Thẩm Diệc Hành chìm vào một sự im lặng khác thường, một loại tĩnh lặng mang hơi hướng của sự phục tùng và cam chịu. Tô Dao bước vào phòng vẽ với tâm trạng nặng nề, nhưng ngay lập tức cô khựng lại khi nhận thấy một sự thay đổi lớn lao trong cấu trúc của tòa biệt thự gỗ. Dãy hành lang phía sau vốn luôn bị che phủ bởi những tấm rèm nhung đen, nay đã được mở rộng và cải tạo lại hoàn toàn. Thẩm Diệc Hành đứng đó, giữa ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn tường dát vàng, anh không cầm cọ, mà đang lẳng lặng quan sát phản ứng của cô với một vẻ đắc thắng thâm trầm.

Anh đã cho người làm việc suốt đêm để biến một gian phòng phụ ngay sát studio thành một không gian hoàn toàn khác biệt. Khi Diệc Hành đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, Tô Dao không khỏi bàng hoàng trước sự xa hoa và tỉ mỉ hiện ra trước mắt. Đó không phải là một gian phòng tạm bợ, mà là một phòng ngủ vương giả mang phong cách hoàng gia Pháp, với chiếc giường lớn làm từ gỗ sồi bọc nhung xanh hải quân, những tấm thảm dệt thủ công mềm mại khiến bước chân người đi không phát ra một tiếng động nhỏ. Mọi tiện nghi từ phòng tắm lát đá cẩm thạch đến bàn trang điểm chứa đầy những loại mỹ phẩm cao cấp nhất đều đã sẵn sàng. Đặc biệt nhất, căn phòng này không hề có ổ khóa phía bên trong, và một hệ thống cửa kính lớn nhìn thẳng sang giá vẽ của Diệc Hành ở studio chính.

Từ nay về sau, em không cần phải di chuyển xa xôi giữa màn sương mù ngoại ô mỗi sáng nữa. Đây sẽ là nơi dành riêng cho em, để em có thể nghỉ ngơi bất cứ khi nào thấy mệt mỏi, và để tôi luôn có thể chạm thấy em ngay cả khi bóng đêm buông xuống.

Giọng nói của Diệc Hành vang lên bên tai cô, mang theo một sự sủng ái cực đoan đến nghẹt thở. Anh không nói là giam cầm, anh gọi đó là sự chăm sóc. Anh đã xây dựng một "chiếc lồng" đầy đủ tiện nghi, nơi mà mọi nhu cầu của Tô Dao đều được đáp ứng trước khi cô kịp nghĩ tới. Thế nhưng, sự thật trần trụi đằng sau vẻ hào nhoáng ấy chính là việc anh muốn triệt tiêu hoàn toàn khoảng cách giữa hai người. Anh muốn cô hiện hữu trong tầm mắt mình hai mươi bốn giờ mỗi ngày, muốn hơi thở của cô trở thành một phần không thể tách rời của studio này.

Tô Dao bước chậm vào căn phòng, tay cô lướt qua lớp vải lụa mềm mại trên giường, lòng dâng lên một nỗi bất an tột độ. Cô nhận ra rằng Diệc Hành đang âm thầm tước bỏ những sợi dây liên kết cuối cùng của cô với thế giới bên ngoài. Việc chuyển đến ở tại studio đồng nghĩa với việc cô sẽ hoàn toàn bị bao vây bởi sự hiện diện của anh. Ánh mắt chiếm hữu của anh từ studio chính có thể xuyên qua lớp cửa kính để quan sát mọi cử động nhỏ nhất của cô, biến quyền riêng tư của cô trở thành một thứ xa xỉ không tồn tại.

Diệc Hành tiến lại gần, anh đặt tay lên vai cô, kéo cô vào lòng một cách chậm rãi nhưng đầy tính áp đặt. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc vương mùi nhài của cô, ánh nhìn của anh dán chặt vào hình phản chiếu của cả hai trong gương.

Dao Dao, em thấy không, tôi đã chuẩn bị tất cả cho em. Em không cần phải lo lắng về thế giới hỗn loạn ngoài kia nữa. Ở đây, em chỉ cần là nàng thơ của tôi, chỉ cần nở rộ cho riêng tôi ngắm nhìn. Cánh cửa này sẽ không bao giờ khóa, vì tôi tin rằng sự sủng ái này sẽ là sợi xích bền chặt nhất giữ em lại bên cạnh tôi. Em sẽ không muốn đi đâu nữa, đúng không.

Sự "tự do" mà anh ban phát thực chất là một loại xiềng xích tâm lý tinh vi nhất. Anh không dùng vũ lực để nhốt cô, anh dùng sự tiện nghi và lòng sủng ái vô tận để khiến cô mất đi ý chí phản kháng. Mỗi món đồ trong căn phòng này đều mang dấu ấn của anh, từ mùi hương trầm dịu nhẹ đến những bộ váy áo được anh tự tay chọn lựa theo đúng gu thẩm mỹ của mình. Diệc Hành đang từng bước nhuộm màu cuộc đời cô, biến cô thành một thực thể sống trong thế giới nghệ thuật điên rồ của mình.

Suốt cả ngày hôm đó, Tô Dao không làm việc. Cô ngồi bên cửa sổ của căn phòng mới, nhìn Thẩm Diệc Hành đang điên cuồng vẽ bên ngoài studio chính. Cứ cách vài phút, anh lại ngẩng đầu lên nhìn về phía cô, chỉ cần thấy bóng dáng cô vẫn ở đó, nét mặt anh liền trở nên thư thái một cách đáng sợ. Anh sủng ái cô bằng cách chuẩn bị những bữa ăn thượng hạng mang tận vào phòng, anh tự tay pha nước tắm cho cô với những cánh hoa nhài tươi, và anh ngồi bên cạnh giường kể cho cô nghe về những bức tranh của mình cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ.

Thế nhưng, trong giấc ngủ chập chờn, Tô Dao vẫn cảm nhận được ánh mắt của Diệc Hành đang dõi theo mình qua lớp cửa kính. Chiếc lồng không khóa này thực chất là một nhà tù không lối thoát, nơi mà sự tự do bị bóp nghẹt bởi chính lòng tốt và sự chiếm hữu cực đoan của người nghệ sĩ. Anh đã biến studio thành một thế giới chỉ có hai người, nơi mặt trời và mặt trăng đều vận hành theo ý muốn của anh.

Khi màn đêm bao phủ biệt thự gỗ, Diệc Hành vẫn đứng trước giá vẽ, nhìn qua cửa kính thấy Tô Dao đã ngủ say. Anh mỉm cười thỏa mãn, đôi bàn tay vấy mực khẽ chạm lên mặt kính như đang vuốt ve gương mặt cô. Một chương mới của sự gắn kết đã bắt đầu, khi sự sủng ái đã biến thành một loại quyền lực tuyệt đối, khiến nàng thơ của anh vĩnh viễn không thể tìm thấy con đường trở về với ánh sáng bình thường của nhân gian.