MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨYChương 10

SẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨY

Chương 10

1,313 từ · ~7 phút đọc

Trong căn phòng ngủ vương giả mà Thẩm Diệc Hành vừa tạo dựng, Tô Dao không thể nào tìm thấy một giấc ngủ yên ổn. Sự sủng ái quá mức của anh giống như một loại dưỡng khí quá nồng đặc, khiến phổi cô đau nhức mỗi khi hít thở. Vào lúc ba giờ sáng, khi bóng tối phủ đặc lên những rặng thông già ngoài cửa sổ và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc vang lên đều đặn như nhịp tim của một con quái vật đang rình rập, Tô Dao lẳng lặng ngồi dậy. Cô nhìn qua lớp cửa kính, studio phía bên kia chìm trong ánh sáng xanh xám của ánh trăng, Thẩm Diệc Hành không có ở đó. Có lẽ anh đã trở về phòng riêng, hoặc đang đắm mình trong một cơn mộng mị nào đó ở phía hành lang cấm.

Sự tò mò, trộn lẫn với một nỗi bất an bấy lâu nay, thôi thúc đôi bàn chân trần của cô bước ra khỏi lớp thảm nhung êm ái. Tô Dao nhẹ nhàng đẩy cánh cửa không khóa, tiến vào không gian studio rộng lớn. Mùi tinh dầu nhài trộn lẫn với mùi mực tàu nồng nặc khiến đầu óc cô hơi choáng váng. Cô bước về phía dãy hành lang cuối cùng, nơi có những tấm rèm nhung đen dày đặc mà Diệc Hành luôn canh giữ như một tín đồ bảo vệ thánh địa. Đêm nay, có lẽ vì quá tự tin vào "chiếc lồng" mình đã xây, anh đã quên không kéo kín tấm rèm ở góc khuất nhất.

Tô Dao run rẩy đưa tay vén lớp vải nặng nề. Phía sau đó không phải là một kho chứa màu hay những bức toan hỏng như anh vẫn nói. Đó là một gian phòng trưng bày hình vòm, kéo dài hun hút vào sâu trong lòng biệt thự. Khi cô bật công tắc ánh sáng mờ ảo ở dọc tường, một cảnh tượng hiện ra khiến hơi thở của cô hoàn toàn ngưng trệ, toàn thân đông cứng như bị đóng băng giữa mùa đông.

Hàng nghìn bức họa. Không, phải là hàng vạn.

Trên khắp các bức tường, từ sàn nhà cho đến tận trần cao, đều là hình bóng của cô. Tô Dao thấy mình trong đủ mọi trạng thái, mọi góc độ, và ở những khoảng thời gian mà cô chắc chắn rằng mình chưa từng gặp Thẩm Diệc Hành. Có những bức chân dung vẽ cô khi còn là một thiếu nữ mười sáu tuổi đang đứng dưới gốc cây anh đào ở học viện, mái tóc bay trong gió. Có những bức họa chỉ tập trung vào đôi mắt cô khi đang khóc, những giọt lệ được vẽ tỉ mỉ đến mức trông như thể chúng sắp lăn khỏi mặt toan. Lại có những bức tranh vẽ cô đang ngủ, đang ăn, thậm chí là đang bước đi trên con phố nhỏ dẫn về nhà cũ của mình từ nhiều năm trước.

Mỗi bức tranh đều được ký tên bằng một màu mực đỏ tươi như máu, ghi rõ ngày tháng năm. Tô Dao bàng hoàng nhận ra, Thẩm Diệc Hành đã theo dõi và vẽ cô từ mười năm trước, khi cô còn là một đứa trẻ mới bắt đầu chập chững bước chân vào thế giới nghệ thuật. Anh không phải tình cờ gặp cô ở triển lãm; anh đã rình rập, đã quan sát, đã "nuôi dưỡng" hình bóng cô trong tâm trí mình suốt một thập kỷ qua như một kẻ hành hương điên cuồng đi tìm thánh vật.

Sự sủng ái hiện tại, những quy tắc của studio, và cả vết sẹo sau lưng anh... tất cả dường như chỉ là những mảnh ghép trong một kế hoạch vĩ đại mà anh đã vạch ra để mang "tác phẩm" sống này về giam giữ bên cạnh mình. Tô Dao cảm thấy lạnh toát cả sống lưng. Cô nhìn thấy một bức họa vẽ chính cô vào đêm hôm qua, trong lúc cô đang ngủ say dưới sự quan sát của anh qua lớp cửa kính. Nét cọ vẫn còn ướt, mùi dầu thông nồng nặc chứng tỏ anh vừa mới rời đi không lâu. Trong bức tranh đó, anh vẽ cô bị bao vây bởi những sợi xích bằng lụa màu đen, gương mặt cô mang một vẻ u sầu đẹp đẽ đến nao lòng.

Em có thích bộ sưu tập của tôi không, Dao Dao?

Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự hài lòng đến rùng mình vang lên ngay phía sau cô. Tô Dao giật bắn người quay lại, thấy Thẩm Diệc Hành đang đứng tựa lưng vào cửa, trên tay vẫn còn cầm một cây cọ nhỏ vấy màu đỏ. Ánh mắt anh lúc này không hề có sự hối lỗi hay bối rối khi bị phát hiện bí mật. Ngược lại, nó rực cháy một thứ ánh sáng của sự chiếm hữu đã đạt đến cảnh giới tối cao. Anh tiến lại gần, bóng dáng cao lớn của anh bao phủ lấy cô, ép cô lùi sát vào bức tường đầy những chân dung của chính mình.

Mười năm qua, tôi đã sống bằng cách vẽ em. Mỗi nét vẽ là một lời cầu nguyện, mỗi màu sắc là một hơi thở của tôi. Em thấy không, thế giới của tôi vốn dĩ chưa bao giờ có sự hiện diện của bất kỳ ai khác ngoài em. Tôi không nhốt em, tôi chỉ đang đưa em trở về nơi em vốn thuộc về – trái tim của tôi và những bức họa này.

Anh đưa bàn tay vấy mực lên, khẽ vuốt ve gò má đang tái nhợt của cô. Ngón tay anh di chuyển xuống cổ, nơi mạch máu của cô đang đập liên hồi vì sợ hãi. Diệc Hành cười khẽ, một nụ cười đầy sự sủng ái nhưng lại khiến người ta cảm thấy như đang đối diện với một vực thẳm.

Đừng sợ. Hàng nghìn bức tranh này chính là bằng chứng cho việc tôi yêu em hơn cả mạng sống mình. Ở ngoài kia, người ta nhìn em rồi sẽ quên. Nhưng ở đây, trong studio này, tôi giữ lại từng khoảnh khắc thanh xuân của em, từng giọt nước mắt của em. Em sẽ vĩnh cửu trong tay tôi, Tô Dao. Em là kiệt tác mà tôi đã dành nửa đời người để hoàn thiện, và giờ đây, tác phẩm đã chính thức được đóng khung.

Tô Dao nhìn vào đôi mắt điên cuồng của người đàn ông trước mặt, rồi nhìn lại hàng nghìn bản sao của mình trên tường. Cô nhận ra mình không còn là một con người độc lập nữa. Trong mắt Thẩm Diệc Hành, cô là một biểu tượng, một báu vật mà anh đã chiếm hữu từ lâu trong tâm tưởng trước khi thực sự mang cô về đây. Bí mật sau tấm vải phủ đã xé nát lớp vỏ bọc dịu dàng cuối cùng của sự sủng ái, phơi bày một tình yêu đen tối, sâu thẳm và đầy rẫy những ám ảnh không lối thoát.

Đêm đó, Diệc Hành dẫn cô trở lại phòng ngủ, nhưng lần này anh không rời đi. Anh ngồi bên cạnh giường, nắm chặt lấy tay cô, đôi mắt vẫn dõi theo cô như thể sợ rằng những bức họa ngoài kia sẽ biến mất nếu anh không canh giữ "nguyên mẫu" thật kỹ càng. Một chương mới của sự gắn kết đã bắt đầu, khi sự thật về nỗi ám ảnh mười năm đã chính thức khóa chặt định mệnh của Tô Dao vào studio cấm này. Cô không còn là trợ lý, không còn là nàng thơ đơn thuần; cô đã trở thành vật tế thần trong đền thờ nghệ thuật của một kẻ điên cuồng vĩ đại.