Tiếng mưa xối xả dội xuống mái tôn của khu nhà xưởng bỏ hoang tại quận 9, tạo thành một bản nhạc hỗn loạn che lấp đi mọi âm thanh của sự sống. Trình Lạc đứng lặng giữa vũng nước đọng, ánh đèn pin trên tay anh quét qua không gian ẩm mốc, cuối cùng dừng lại ở tâm điểm của hiện trường.
Nạn nhân thứ tư.
Trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, một người phụ nữ trong bộ váy trắng tinh khôi ngồi bất động, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định. Cổ họng cô bị cắt một đường ngọt lịm, máu đã khô lại thành một màu nâu thẫm đáng sợ. Nhưng điều khiến Trình Lạc cảm thấy lồng ngực mình thắt lại không phải là cái chết, mà là sự bày trí tàn nhẫn của hung thủ. Trong lòng bàn tay trắng bệch của nạn nhân, một nhành hoa hồng đen bằng sáp được đặt ngay ngắn, cánh hoa mịn màng như thể vừa mới được đúc ra từ bóng tối.
"Đội trưởng, pháp y Minh nói thời gian tử vong khoảng từ hai đến bốn giờ sáng."
Lê Quân bước đến bên cạnh anh, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ. Ánh đèn pin của anh ta cũng dừng lại trên nhành hoa hồng. "Lại là nó. Thằng khốn đó đang giễu cợt chúng ta. Hắn biến hiện trường vụ án thành một buổi triển lãm nghệ thuật chết chóc."
Trình Lạc không đáp. Anh quỳ xuống, đôi ủng da dẫm lên lớp bụi bẩn. Mùi máu tanh nồng trộn lẫn với một hương thơm lạc lõng, thanh khiết đến kỳ lạ: mùi trà nhài. Hung thủ luôn để lại mùi hương này như một dấu ấn cá nhân, một thứ chữ ký phong nhã trên bản cáo trạng của tội ác.
"Lê Quân, gọi cho bên Cố vấn đi." Trình Lạc đứng dậy, bóng lưng anh cô độc dưới ánh đèn đường hắt vào từ cửa sổ vỡ. "Vụ này chúng ta không thể phá theo cách thông thường. Chúng ta cần một kẻ có thể đọc được suy nghĩ của quỷ dữ."
Ba mươi phút sau, một chiếc xe sedan đen tuyền đỗ lại trước cổng khu nhà xưởng. Cánh cửa mở ra, một người đàn ông bước xuống dưới tán ô đen rộng. Thẩm Hy hiện ra giữa màn mưa như một nét vẽ lạc điệu với sự nhếch nhác xung quanh. Hắn mặc một bộ vest sẫm màu cắt may thủ công hoàn hảo, gọng kính mảnh che khuất đôi mắt sâu thẳm, đôi môi mỏng luôn giữ một nụ cười nhã nhặn nhưng xa cách.
Hắn điềm tĩnh bước qua dải băng vàng cảnh báo, tiến thẳng về phía Trình Lạc. Khi đứng đối diện, Thẩm Hy không nhìn hiện trường ngay, mà lại nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang hằn lên những tia máu của vị Đội trưởng trẻ tuổi.
"Đội trưởng Trình, anh trông có vẻ kiệt sức hơn tôi tưởng đấy," giọng nói của Thẩm Hy trầm thấp, có một độ rung nhẹ khiến người nghe vô thức cảm thấy được xoa dịu.
Trình Lạc hơi nheo mắt, bản năng thám tử khiến anh cảm thấy người đàn ông này có gì đó quá sạch sẽ, quá bình thản trước mùi tử khí đang bao trùm. "Chào chuyên gia Thẩm. Tôi mời cậu đến đây không phải để chẩn đoán sức khỏe cho tôi. Hãy nhìn nạn nhân đi."
Thẩm Hy mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn bước lại gần thi thể, khẽ cúi người. Hắn không chạm vào bất cứ thứ gì, chỉ hít một hơi thật sâu như thể đang thưởng thức một loại nước hoa đắt tiền.
"Hoa hồng đen bằng sáp... Sự chiếm hữu và vĩnh cửu," Thẩm Hy lầm bầm, những ngón tay thon dài của hắn khẽ đưa lên không trung như đang vuốt ve không khí. "Hắn không ghét nạn nhân, Đội trưởng Trình ạ. Ngược lại, hắn yêu họ. Hắn giết họ vì muốn lưu giữ khoảnh khắc đẹp nhất của họ mãi mãi, trước khi thời gian làm họ già nua và xấu xí. Nhìn tư thế của đôi bàn tay này xem, nó giống như một lời cầu nguyện. Hắn coi mình là một vị thần đang ban phát sự cứu rỗi."
Trình Lạc sững người. Những lời phân tích của Thẩm Hy khớp một cách kỳ lạ với những suy đoán mơ hồ trong đầu anh suốt bấy lâu nay. "Cứu rỗi? Bằng cách cắt cổ họ sao?"
Thẩm Hy quay lại, đối diện với Trình Lạc dưới ánh sáng vàng vọt của đèn hiện trường. Hắn tiến lại gần anh hơn một chút, đủ để Trình Lạc ngửi thấy mùi trà nhài thoang thoảng phát ra từ cổ áo sơ mi được là phẳng phiu của hắn. Một luồng điện chạy dọc sống lưng Trình Lạc, không phải vì sợ hãi, mà là một sự chấn động kỳ lạ trước sự thấu hiểu nọ.
"Cái chết đôi khi là sự giải thoát duy nhất mà con người có thể có," Thẩm Hy thì thầm, ánh mắt hắn khóa chặt lấy Trình Lạc. "Anh cũng vậy thôi, Đội trưởng. Anh đang tự giam cầm mình trong cái lồng mang tên công lý. Anh cũng đang cần một sự cứu rỗi, đúng không?"
Trình Lạc cảm thấy trái tim mình đập lệch một nhịp. Sự cô độc bấy lâu nay anh cố che giấu dưới lớp vỏ bọc cứng rắn dường như bị người đàn ông này lột sạch chỉ bằng một câu nói. Anh hít một hơi thật sâu, cố lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày.
"Nhiệm vụ của cậu là giúp tôi bắt hắn, không phải phân tích tôi."
"Tất nhiên rồi," Thẩm Hy khẽ nghiêng đầu, nụ cười trên môi càng thêm sâu. "Từ hôm nay, tôi sẽ là cộng sự của anh. Tôi sẽ giúp anh nhìn thấu con quỷ này. Cho đến khi... anh và hắn không còn khoảng cách."
Cơn mưa ngoài kia vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Trong bóng tối của khu nhà xưởng, dưới ánh nhìn của một xác chết và mùi hương trà nhài quẩn quanh, Trình Lạc không hề biết rằng mình vừa mở cửa đón một con sói vào nhà. Anh cũng không nhìn thấy, phía sau lớp kính cận tinh xảo, đôi mắt của Thẩm Hy đang lấp lánh một tia sáng hưng phấn điên cuồng.
Đối với Thẩm Hy, vụ án này không phải là một công việc. Đó là một màn dạo đầu. Và Trình Lạc – người đàn ông chính trực, kiên cường và đầy vết xước tâm hồn này – chính là "tác phẩm" vĩ đại nhất mà hắn từng khao khát có được.
"Về thôi, Đội trưởng. Anh cần nghỉ ngơi. Đêm nay, hãy để tôi canh giữ những cơn ác mộng cho anh," Thẩm Hy nói, bàn tay hắn khẽ chạm vào vai Trình Lạc.
Cú chạm ấy nhẹ nhàng như cánh hoa hồng, nhưng lại mang theo cái lạnh thấu xương của một lưỡi dao vừa mới rút ra khỏi bao. Trình Lạc rùng mình, nhưng anh không tránh né. Anh không biết rằng, kể từ giây phút này, mỗi hơi thở, mỗi bước đi của anh đều đã nằm trong lòng bàn tay của kẻ sát nhân mà anh đang thề sẽ đưa ra ánh sáng.
Đêm đó, trong căn hộ của mình, Trình Lạc lần đầu tiên ngủ quên trên sô pha sau nhiều tuần mất ngủ. Anh không hề hay biết, trong bóng tối của phòng khách, một bóng người cao lớn đứng lặng yên quan sát anh. Thẩm Hy ngồi xuống cạnh anh, những ngón tay mảnh khảnh lướt nhẹ trên gò má gầy gò của Trình Lạc, rồi dừng lại ở yết hầu của anh.
Hắn khẽ cúi đầu, ghé sát vào tai người đang ngủ say, thì thầm bằng một giọng điệu nồng nàn đến rợn người:
"Ngủ ngon, chính nghĩa của em."
Dưới sàn nhà, một cánh hoa hồng đen bằng sáp rơi xuống, lặng lẽ hòa vào bóng đêm.