MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSát Nhân Chung GốiChương 2: CHUYÊN GIA TÂM LÝ THẨM HY – CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH DƯỚI MƯA

Sát Nhân Chung Gối

Chương 2: CHUYÊN GIA TÂM LÝ THẨM HY – CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH DƯỚI MƯA

1,475 từ · ~8 phút đọc

Ánh đèn huỳnh quang trong văn phòng đội trọng án chập chờn, phát ra những tiếng kêu rè rè mệt mỏi. Kim đồng hồ đã điểm hai giờ sáng, nhưng không ai có ý định rời đi. Khói thuốc lá cuộn thành từng tầng dưới trần nhà, ám vào xấp hồ sơ dày cộm trên bàn làm việc của Trình Lạc.

Cánh cửa phòng bật mở, Lê Quân bước vào, rũ sạch lớp nước mưa trên chiếc áo khoác gió. Phía sau anh ta, một bóng hình cao gầy, thanh lịch xuất hiện, tạo nên một sự tương phản nực cười với không gian hỗn độn, đầy mùi mì tôm và mồ hôi của đồn cảnh sát.

"Đội trưởng, chuyên gia Thẩm đến rồi."

Trình Lạc ngẩng đầu. Qua làn khói thuốc, anh lại nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm sau lớp kính gọng mảnh ấy. Thẩm Hy không có vẻ gì là mệt mỏi sau chuyến đi dài trong đêm bão. Hắn đặt chiếc ô đen sang một bên, khẽ cúi đầu chào, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

"Thật xin lỗi vì đã để anh phải đợi lâu, Đội trưởng Trình. Mưa lớn quá."

Trình Lạc dập tắt điếu thuốc, đẩy một xấp ảnh hiện trường về phía đối diện. "Vào việc luôn đi. Cậu đã xem qua sơ bộ ở hiện trường rồi. Bây giờ tôi muốn nghe phân tích chuyên sâu hơn. Tại sao lại là hoa hồng đen bằng sáp? Tại sao lại là trà nhài?"

Thẩm Hy kéo ghế ngồi xuống, những ngón tay thon dài lướt qua những bức ảnh chụp thi thể nạn nhân thứ tư. Hắn dừng lại rất lâu ở bức ảnh cận cảnh vết cắt trên cổ.

"Trình Lạc," Thẩm Hy đột ngột gọi thẳng tên anh, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cello vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. "Anh có bao giờ cảm thấy, công lý mà anh đang theo đuổi... thực ra rất mong manh không?"

Trình Lạc cau mày, bàn tay anh siết chặt lấy thành ghế. "Cậu đang muốn nói gì?"

"Nhìn vào nhành hoa này đi." Thẩm Hy nhấc một nhành hoa hồng sáp – vật chứng vừa được niêm phong – lên ngang tầm mắt. "Sáp là thứ có thể tan chảy dưới nhiệt độ, nhưng khi nguội lại, nó sẽ cố định hình dạng của vật thể mãi mãi. Hung thủ không dùng hoa thật vì hoa thật sẽ héo tàn. Hắn dùng sáp để 'đóng băng' cái đẹp. Kẻ này có một nỗi sợ mãnh liệt về sự thay đổi và sự biến mất. Hắn muốn chiếm hữu nạn nhân ở thời điểm họ hoàn hảo nhất."

Hắn nghiêng đầu, ánh đèn phản chiếu lên tròng kính khiến Trình Lạc không thể nhìn rõ biểu cảm trong đôi mắt ấy.

"Còn trà nhài... đó không phải là một sự khiêu khích cảnh sát đâu. Đó là một nghi lễ thanh tẩy. Trong tâm trí của hắn, máu là sự bẩn thỉu của trần gian, và trà nhài là cách hắn rửa sạch linh hồn cho nạn nhân trước khi đưa họ vào cõi vĩnh hằng. Hắn không coi mình là sát nhân, Trình Lạc ạ. Hắn coi mình là một người thợ thủ công đang dọn dẹp những phế phẩm của thế giới này."

Lê Quân đứng bên cạnh rùng mình. "Dọn dẹp phế phẩm? Những cô gái đó đều có tương lai, có gia đình..."

"Đó là logic của chúng ta, không phải của hắn," Thẩm Hy bình thản ngắt lời. Hắn xoay người sang phía Trình Lạc, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. "Hắn đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình. Một thứ thiện lương tuyệt đối để hắn có thể vấy bẩn, hoặc một thứ tội lỗi tuyệt đối để hắn có thể gột rửa. Và tôi e rằng, mục tiêu của hắn đang dần thay đổi. Hắn không còn hứng thú với những cô gái yếu đuối nữa."

Trình Lạc cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc xương sống. Anh nhìn vào Thẩm Hy, cố gắng tìm kiếm một kẽ hở trong vẻ mặt hoàn hảo đó nhưng vô ích. Chuyên gia tâm lý này dường như biết quá nhiều, hiểu quá sâu về bóng tối.

"Vậy cậu nghĩ, ai sẽ là mục tiêu tiếp theo?"

Thẩm Hy không trả lời ngay. Hắn đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, dừng lại ngay sau lưng Trình Lạc. Hắn đặt một bàn tay lên vai anh, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng, khiến Trình Lạc bất giác căng cứng người.

"Là một người có ý chí sắt đá. Một người đại diện cho ánh sáng mạnh mẽ nhất. Bởi vì, ánh sáng càng rực rỡ, thì bóng tối bao phủ lấy nó mới càng có giá trị nghệ thuật."

Hắn cúi xuống, ghé sát vào tai Trình Lạc, hơi thở nóng hổi mang theo mùi hương trà nhài thanh khiết lạ kỳ – mùi hương mà cả đêm nay Trình Lạc đã hít phải tại hiện trường vụ án.

"Đội trưởng, anh nên cẩn thận. Anh chính là ngọn đèn rực rỡ nhất mà tôi từng thấy."

Trình Lạc đẩy ghế đứng bật dậy, thoát khỏi cú chạm của Thẩm Hy. Anh cảm thấy lúng túng một cách vô thức trước sự gần gũi này. "Đủ rồi. Đêm nay đến đây thôi. Lê Quân, sắp xếp phòng nghỉ cho chuyên gia Thẩm ở khách sạn đối diện sở."

"Không cần đâu," Thẩm Hy mỉm cười, điềm tĩnh thu dọn tập hồ sơ. "Tôi đã thuê một căn hộ ngay cạnh nhà anh rồi, Đội trưởng Trình. Lãnh đạo sở nói rằng để tiện cho việc bảo vệ tôi và phối hợp điều tra, chúng ta nên ở gần nhau. Anh không phiền nếu thỉnh thoảng tôi sang gõ cửa mượn chút cà phê chứ?"

Trình Lạc sững sờ. Anh không ngờ cấp trên lại sắp xếp đến mức này. Nhìn dáng vẻ thanh tao của Thẩm Hy dưới ánh đèn, anh lại nhớ đến nhành hoa hồng sáp đen. Có một sự tương đồng kỳ quái nào đó mà anh chưa kịp gọi tên.

"Tùy cậu. Nhưng tôi thường xuyên không ở nhà."

"Tôi biết. Tôi sẽ đợi anh."

Thẩm Hy cầm lấy chiếc ô đen, bước ra khỏi phòng. Trước khi cánh cửa khép lại, hắn còn ngoái đầu nhìn Trình Lạc một lần cuối. Ánh mắt đó không giống ánh mắt của một cộng sự, mà giống như một thợ săn đang quan sát con mồi đã sập bẫy nhưng vẫn tưởng mình đang được tự do.

Khi tiếng bước chân của Thẩm Hy xa dần, Lê Quân mới dám lên tiếng: "Đội trưởng, tôi thấy gã này cứ kỳ kỳ sao ấy. Cách hắn nói về sát nhân... cứ như hắn đang kể về chính mình vậy."

Trình Lạc im lặng hồi lâu. Anh với tay lấy bao thuốc, nhưng rồi lại thôi. Mùi hương trà nhài của Thẩm Hy vẫn còn vương lại trong không khí, lấn át cả mùi thuốc lá nồng nặc.

"Hắn là chuyên gia hàng đầu. Muốn bắt quỷ thì phải hiểu quỷ. Đừng suy diễn lung tung, tập trung vào việc tra soát các cửa hàng bán sáp thủ công đi."

Trình Lạc ngoài miệng thì nói vậy, nhưng thâm tâm anh lại dậy sóng. Anh đi tới cửa sổ, nhìn xuống sân sở cảnh sát. Dưới làn mưa trắng xóa, Thẩm Hy đang thong dong đi bộ, chiếc ô đen che khuất hoàn toàn gương mặt hắn.

Lần đầu tiên trong mười năm làm cảnh sát, Trình Lạc cảm thấy sợ hãi một mùi hương.

Anh quay về bàn làm việc, ánh mắt vô tình rơi vào nhành hoa hồng sáp trong túi vật chứng. Dưới ánh đèn, lớp sáp đen bóng loáng dường như đang tan chảy, biến thành một vũng bùn đen ngòm muốn nuốt chửng lấy anh. Trình Lạc vò nát một mẩu giấy trong tay, lòng tự nhủ đây chỉ là sự mệt mỏi do thiếu ngủ.

Anh không hề biết rằng, ở căn hộ ngay sát vách nhà anh chỉ một tiếng sau đó, Thẩm Hy đang đứng trước một bức tường dán kín những tấm ảnh. Không phải ảnh hiện trường vụ án, mà là ảnh của Trình Lạc. Trình Lạc khi đang tập bắn, Trình Lạc khi đang ăn mì tôm bên lề đường, Trình Lạc khi đang nhíu mày suy nghĩ...

Thẩm Hy tháo kính, dùng ngón tay vuốt ve gương mặt Trình Lạc trong ảnh. Hắn khẽ cười, một nụ cười méo mó và đầy thỏa mãn.

"Anh không cần mượn cà phê đâu, Lạc Lạc. Em sẽ mang trà nhài sang cho anh... mỗi đêm."

Cơn bão ngoài kia càng lúc càng lớn, và trong bóng tối của thành phố, một trò chơi điên rồ mang tên tình yêu và tội ác đã chính thức bắt đầu dưới một mái nhà.