Sáng sớm, ánh nắng nhợt nhạt của những ngày sau bão xuyên qua lớp kính mờ của Sở cảnh sát, đậu trên mái đầu rối bời của Trình Lạc. Anh đã thức trắng đêm để tra cứu danh sách các nghệ nhân làm nến và sáp thủ công trong thành phố, nhưng kết quả vẫn là một con số không tròn trĩnh. Kẻ thủ ác quá cẩn thận, hoặc hắn tự tay chế tạo mọi thứ.
"Cạch."
Một tách cà phê nóng hổi được đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn đầy mảnh vụn giấy tờ. Trình Lạc ngẩng lên, thấy Thẩm Hy đang đứng đó, vẫn là bộ vest chỉnh tề không một nếp nhăn, trên tay hắn là một chiếc túi giấy thơm mùi bánh sừng bò.
"Anh nên học cách đối xử tốt với dạ dày của mình trước khi muốn đối đầu với tội phạm, Đội trưởng Trình." Thẩm Hy mỉm cười, tự nhiên kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống.
Trình Lạc hớp một ngụm cà phê, vị đắng và nóng làm anh tỉnh táo đôi chút. "Cậu đến sớm hơn giờ hẹn."
"Tôi không ngủ được. Nghĩ về hồ sơ vụ án làm tôi thấy... phấn khích." Thẩm Hy vừa nói vừa mở chiếc cặp da, lấy ra một bản thảo viết tay dày đặc những dòng chữ ngay ngắn. "Tôi đã hoàn thành bản phác họa tâm lý sơ bộ cho 'Hoa hồng đen'. Anh muốn nghe chứ?"
Lúc này, các thành viên khác trong đội trọng án, bao gồm cả Lê Quân, cũng đã tề tựu đông đủ. Thẩm Hy đứng dậy, tiến về phía bảng trắng lớn giữa phòng. Hắn cầm bút lông, vẽ một vòng tròn đơn giản rồi viết vào chính giữa: SỰ TOÀN MỸ.
"Kẻ mà chúng ta đang tìm kiếm không phải là một kẻ điên cuồng mất kiểm soát. Hắn thuộc nhóm sát nhân có tổ chức bậc cao," Thẩm Hy bắt đầu, giọng nói vang lên đầy uy lực và lôi cuốn như một giảng viên đại học. "Hắn cao khoảng 1m80, dáng người thanh mảnh nhưng khỏe mạnh. Nghề nghiệp? Có thể là một nghệ sĩ, một bác sĩ, hoặc thậm chí là một giáo viên. Hắn có một địa vị xã hội nhất định để che đậy bản chất thật."
Thẩm Hy dừng lại, ánh mắt hắn lướt qua Trình Lạc một giây trước khi viết thêm chữ: ÁI KỶ (NARCISSISM).
"Hắn để lại hoa hồng sáp không phải vì lãng mạn. Theo phân tích của tôi, hoa hồng sáp là biểu tượng cho sự bất tử hóa cái đẹp. Hắn coi nạn nhân không phải là con người, mà là những vật phẩm nghệ thuật bị lỗi. Hắn giết họ để 'sửa chữa' họ. Việc cắt cổ nạn nhân một cách dứt khoát chứng tỏ hắn am hiểu về giải phẫu học. Hắn muốn cái chết diễn ra nhanh chóng để giữ được nét mặt bình yên nhất của họ."
"Tại sao lại là trà nhài?" Lê Quân ngắt lời, giọng vẫn đầy vẻ nghi hoặc.
Thẩm Hy mỉm cười, một nụ cười nhã nhặn nhưng lạnh lẽo. "Trà nhài thường mang lại cảm giác thanh thản, gột rửa. Hắn muốn biến hiện trường thành một không gian thờ phụng. Kẻ này tin rằng mình đang thực hiện một sứ mệnh thiêng liêng. Anh thấy đấy, hắn không hề xâm hại tình dục nạn nhân. Đó là vì hắn muốn giữ cho 'tác phẩm' của mình được tinh khiết nhất."
Trình Lạc nhìn chằm chằm vào bản đồ các hiện trường vụ án. "Cậu nói hắn am hiểu giải phẫu học... có khi nào hắn là người trong ngành y không?"
"Có thể," Thẩm Hy gật đầu, "nhưng hãy chú ý đến một điểm: Hắn chọn nạn nhân rất ngẫu nhiên về nghề nghiệp, nhưng tất cả đều có một điểm chung: Họ đều đang ở độ tuổi rực rỡ nhất của thanh xuân. Hắn ghét sự già nua và tàn héo."
Thẩm Hy bước lại gần Trình Lạc, hạ thấp giọng xuống chỉ đủ cho hai người nghe. "Hắn giống như một thợ săn đang chờ đợi một con mồi thực sự xứng đáng với đẳng cấp của mình. Những nạn nhân trước đây chỉ là những bản nháp. Hắn đang tìm kiếm một linh hồn mạnh mẽ hơn để thử thách."
Buổi họp kết thúc, các chiến sĩ tỏa đi điều tra theo hướng mới mà Thẩm Hy gợi ý. Văn phòng chỉ còn lại hai người. Trình Lạc mệt mỏi tựa lưng vào ghế, cảm giác sự uyên bác của Thẩm Hy giống như một con dao hai lưỡi – vừa soi sáng con đường, vừa tạo ra những cái bóng quá lớn.
"Cậu dường như rất hiểu hắn," Trình Lạc nhìn sâu vào mắt Thẩm Hy.
"Muốn bắt được một con quỷ, anh phải học cách suy nghĩ như nó, Đội trưởng." Thẩm Hy không hề né tránh ánh nhìn, trái lại, hắn còn tiến tới, dùng những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mu bàn tay của Trình Lạc. "Tối nay anh có kế hoạch gì không? Tôi định nấu món hầm, căn hộ của tôi vẫn còn thiếu một người khách mở hàng."
Trình Lạc hơi khựng lại. Sự cô đơn bấy lâu nay khiến anh không biết cách từ chối những lời mời chân thành như thế này. "Tôi... tôi có lẽ sẽ phải ở lại đây thêm chút nữa."
"Tôi sẽ đợi." Thẩm Hy nói chắc nịch. "Đừng để công lý giết chết con người anh trước khi anh kịp tìm thấy nó."
Khi Thẩm Hy rời đi, mùi hương trà nhài từ người hắn vẫn còn vương vấn trên mặt bàn làm việc của Trình Lạc. Trình Lạc cầm tách cà phê đã nguội, lòng trĩu nặng một cảm giác khó tả. Anh không biết rằng, những manh mối mà Thẩm Hy đưa ra sáng nay đều là những "sự thật được chọn lọc". Hắn đã cố tình điều hướng họ vào một vòng xoáy điều tra vô tận về ngành y và các nghệ sĩ, trong khi chính hắn – một chuyên gia tâm lý – lại đứng ngoài mọi sự nghi ngờ.
Trong phòng làm việc của mình, Thẩm Hy tháo kính ra, lau đi một vết bụi mờ. Hắn nhìn bóng mình trong gương, nụ cười nhã nhặn ban nãy biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn sắc lạnh và đầy chiếm hữu.
"Anh đã bắt đầu rung động rồi, Lạc Lạc ạ." Hắn thì thầm với chính mình. "Công lý của anh, sự liêm chính của anh... chúng sẽ sớm trở thành phân bón cho bông hoa hồng đẹp nhất mà em từng trồng."
Tối hôm đó, Trình Lạc thực sự đã đến gõ cửa căn hộ sát vách. Khi cánh cửa mở ra, mùi thức ăn thơm lừng và ánh đèn vàng ấm áp ập vào mặt anh. Thẩm Hy mặc một chiếc tạp dề màu xám, trông hiền lành và chu đáo đến lạ thường.
Họ cùng ăn tối, trò chuyện về những chuyện không liên quan đến án mạng. Trình Lạc cảm thấy sự căng thẳng trong mình dần tan biến. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thấy mình không còn cô độc giữa thành phố triệu dân này. Nhưng anh không nhìn thấy, dưới gầm bàn ăn, bàn tay của Thẩm Hy đang nắm chặt một con dao gọt hoa quả, lưỡi dao sắc lẹm phản chiếu ánh đèn, ngay sát đầu gối của anh.
Thẩm Hy đang tận hưởng cảm giác này – cảm giác của một vị thần đang chăm sóc con mồi của mình trước khi đưa nó lên bàn tế lễ. Tình yêu của hắn dành cho Trình Lạc là có thật, nhưng đó là thứ tình yêu đen tối, muốn hủy hoại để sở hữu vĩnh viễn.
"Trà nhài chứ, Đội trưởng?" Thẩm Hy mỉm cười, đưa tách trà thơm ngát về phía anh.
Trình Lạc đón lấy, hơi nóng bốc lên che mờ mắt anh. Anh nhấp một ngụm trà, vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi khiến anh lịm đi trong cảm giác an toàn giả tạo. Ngoài trời, sấm chớp lại bắt đầu nổi lên, báo hiệu một cơn bão mới còn khủng khiếp hơn cả cơn bão vừa qua.