Mưa rả rích kéo dài từ đêm qua đến tận chiều tối, biến bầu trời thành một khối xám xịt đục ngầu. Trình Lạc rời khỏi trụ sở cảnh sát khi đầu óc vẫn còn ong ong bởi những con số và báo cáo. Tiếng còi xe, ánh đèn đường nhòe nhoẹt trong màn nước mưa khiến cơn nhức đầu của anh càng thêm trầm trọng. Anh lái xe về phía khu chung cư cũ, tay nắm chặt vô lăng như một thói quen cố hữu để giữ mình tỉnh táo.
Vừa bước ra khỏi thang máy, anh đã thấy bóng dáng quen thuộc đứng trước cửa căn hộ 402. Thẩm Hy không mặc vest như mọi khi, hắn diện một chiếc áo len màu kem cổ lọ, vai áo hơi ẩm nước, trên tay cầm theo một khay trà gỗ nhỏ.
"Anh về muộn hơn dự kiến mười lăm phút." Thẩm Hy mỉm cười, giọng nói ấm áp đánh tan cái lạnh của hành lang. "Tôi vừa định gõ cửa."
Trình Lạc mệt mỏi tra chìa khóa vào ổ. "Cậu đợi tôi có việc gì sao?"
"Tôi có pha một ấm trà nhài hảo hạng, chợt nhớ ra Đội trưởng Trình có vẻ rất thích hương vị này, nên muốn mang qua một ít để anh dễ ngủ."
Trình Lạc vốn định từ chối, nhưng nhìn vào đôi mắt chân thành và dáng vẻ nhã nhặn của Thẩm Hy, anh lại vô thức mở rộng cửa. "Vào đi. Nhà hơi bừa bộn, cậu thông cảm."
Căn hộ của Trình Lạc đúng như tính cách của anh: đơn giản đến mức khô khan. Ngoại trừ những tập hồ sơ vụ án nằm rải rác trên bàn ăn, nơi đây không hề có dấu vết của sự hưởng thụ. Thẩm Hy bước vào, hắn không vội đặt khay trà xuống mà khẽ liếc nhìn bức tường dán đầy ảnh các thi thể – nơi Trình Lạc vẫn hằng đêm đối mặt với những cơn ác mộng.
"Trình Lạc, anh đang tự hành hạ mình." Thẩm Hy đặt khay trà xuống bàn, rót ra một chén nhỏ, làn khói trắng mang hương hoa nhài thanh khiết nhanh chóng lan tỏa, lấn át đi mùi ẩm mốc của căn phòng cũ. "Công lý là một hành trình dài, nếu anh gục ngã trước khi đến đích, linh hồn của những nạn nhân sẽ không ai bảo vệ."
Hắn bưng chén trà đến trước mặt Trình Lạc, tay kia khẽ chạm vào trán anh. "Anh đang sốt nhẹ đấy."
Sự đụng chạm bất ngờ khiến Trình Lạc hơi khựng lại. Anh vốn là kẻ sống độc hành, sự quan tâm quá mức từ một người mới quen đáng lẽ phải khiến anh đề phòng. Nhưng Thẩm Hy có một năng lực kỳ lạ, từng cử chỉ, từng lời nói của hắn đều mang lại cảm giác an tâm đến mức nguy hiểm.
"Chỉ là thiếu ngủ thôi." Trình Lạc đón lấy chén trà, hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh ngắt. Anh nhấp một ngụm, vị ngọt thanh và hương thơm dịu nhẹ khiến cơ bắp đang căng cứng của anh dần thả lỏng.
Thẩm Hy không ngồi xuống ghế đối diện, hắn đứng sau lưng Trình Lạc, đôi bàn tay thon dài đặt lên thái dương anh, bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng. "Để tôi giúp anh. Coi như đây là một phần trong liệu pháp tâm lý dành cho cộng sự. Nếu anh không ổn, tôi cũng sẽ không thể phá được vụ án này."
Trình Lạc nhắm mắt lại. Anh cảm thấy mệt mỏi đến mức không còn sức để phản kháng. Dưới những ngón tay của Thẩm Hy, gánh nặng ngàn cân trên vai anh dường như vơi đi phần nào. Anh không hề biết rằng, chính đôi bàn tay đang dịu dàng xoa dịu cơn đau cho anh, chỉ vài giờ trước đó, đã dùng dây thép siết chặt cổ một mạng người một cách không ghê tay.
"Cậu nói... mục tiêu tiếp theo của hắn là tôi sao?" Trình Lạc thào thào, giọng anh đã bắt đầu lơ mơ vì tác dụng của vị trà đặc biệt.
"Phải. Hắn khao khát anh, Lạc Lạc." Thẩm Hy thì thầm, hắn cố tình hạ thấp tông giọng xuống mức gần như lời thú tội. "Hắn muốn nhìn thấy anh sụp đổ, muốn nhìn thấy đôi mắt liêm chính này nhuốm màu tuyệt vọng. Vì thế, anh không được phép rời khỏi tầm mắt của tôi. Kể từ hôm nay, tôi sẽ là đôi mắt của anh, giúp anh nhìn thấu những góc tối mà anh không thể tự mình chạm đến."
Trình Lạc không đáp lại, hơi thở của anh dần trở nên đều đặn. Anh đã ngủ thiếp đi ngay trên ghế sô pha, dưới sự "chăm sóc" của kẻ sát nhân mà anh đang truy lùng.
Thẩm Hy dừng tay. Nụ cười nhã nhặn trên môi hắn biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn tham lam đến điên cuồng. Hắn cúi người xuống, gương mặt chỉ cách Trình Lạc vài milimet. Hắn say sưa ngắm nhìn hàng lông mi dài rủ xuống, làn da hơi tái vì làm việc quá sức và bờ môi hơi mím lại dù đang trong giấc ngủ.
"Thật đáng yêu làm sao..."
Thẩm Hy khẽ đưa ngón tay trỏ dọc theo đường xương quai hàm sắc sảo của Trình Lạc, rồi dừng lại ở yết hầu của anh. Chỉ cần hắn dùng lực một chút, "tác phẩm" vĩ đại nhất đời hắn sẽ vĩnh viễn nằm lại ở đây, trong tư thế bình yên nhất. Nhưng như thế thì quá chóng vánh. Hắn muốn nhiều hơn thế. Hắn muốn Trình Lạc phải tự nguyện dâng hiến linh hồn cho hắn, muốn biến người đàn ông chính trực này thành kẻ đồng khỏa với bóng tối.
Hắn đứng dậy, đi đến bên bức tường dán ảnh vụ án. Hắn cầm lấy chiếc bút lông của Trình Lạc, vẽ một bông hoa hồng nhỏ ngay bên cạnh tấm ảnh hiện trường cuối cùng, rồi khẽ ghi một dòng chữ nhỏ vào góc khuất mà nếu không nhìn kỹ sẽ không ai thấy được: "Sắp đến lượt anh rồi, tình yêu của tôi."
Hắn quay lại sô pha, đắp cho Trình Lạc một chiếc chăn mỏng, sau đó lặng lẽ dọn dẹp khay trà. Trước khi bước ra khỏi cửa, Thẩm Hy đứng lại nhìn bóng lưng của Trình Lạc lần cuối.
Trong cơn mơ chập chờn, Trình Lạc thấy mình đang chạy trong một cánh đồng hoa hồng đen, dưới chân là máu chảy thành dòng. Anh kiệt sức ngã xuống, và một đôi tay ấm áp đã đỡ lấy anh, một giọng nói thầm thì bên tai: "Đừng sợ, có em ở đây rồi."
Trình Lạc vô thức nắm lấy mép chăn, khóe môi khẽ thả lỏng. Niềm tin, thứ vũ khí sắc bén nhất của một cảnh sát, đang dần bị bào mòn bởi sự dịu dàng giả tạo. Anh đã bắt đầu coi Thẩm Hy là chỗ dựa duy nhất trong cuộc chiến đơn độc này, mà không hề biết rằng, kẻ đang nắm tay anh chính là kẻ cầm dao đứng sau lưng mình.
Mưa vẫn rơi, gột rửa đi những dấu vết của một ngày dài, nhưng không thể gột rửa đi mưu đồ đen tối đang lớn dần trong căn hộ 402.