MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSát Nhân Chung GốiChương 5: BỮA TỐI CỦA HAI NGƯỜI ĐỘC THÂN – NHỮNG RUNG ĐỘNG ĐẦU TIÊN

Sát Nhân Chung Gối

Chương 5: BỮA TỐI CỦA HAI NGƯỜI ĐỘC THÂN – NHỮNG RUNG ĐỘNG ĐẦU TIÊN

1,331 từ · ~7 phút đọc

Căn hộ của Thẩm Hy nằm ngay sát vách, nhưng khi bước chân qua cánh cửa, Trình Lạc cảm tưởng như mình vừa bước vào một chiều không gian khác. Trái ngược với sự bừa bộn và mùi giấy cũ trong nhà anh, nơi này ngăn nắp đến mức cực đoan. Mọi thứ từ gáy sách trên kệ đến những chiếc ly thủy tinh trong tủ đều được sắp xếp theo một góc độ hoàn hảo. Không gian thoang thoảng mùi trà nhài trộn lẫn với mùi gỗ đàn hương, tạo nên một cảm giác tĩnh mịch, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thành phố ngoài kia.

"Anh ngồi đi, tôi chỉ còn một món súp cuối cùng thôi." Thẩm Hy từ trong bếp nói vọng ra, giọng hắn dịu dàng như một bản nhạc không lời.

Trình Lạc cởi áo khoác, treo lên giá. Anh tò mò quan sát xung quanh. Trên bàn trà là một tập hồ sơ tâm lý học bằng tiếng Pháp, cạnh đó là một bộ tẩu thuốc cổ điển bằng gỗ mun. Mọi chi tiết đều toát lên vẻ thượng lưu và trí thức của chủ nhân. Tuy nhiên, trực giác của một thám tử khiến Trình Lạc cảm thấy có chút gì đó... quá mức tĩnh lặng. Giống như một cái bảo tàng hơn là một nơi để sống.

"Cậu sống một mình ở đây lâu chưa?" Trình Lạc hỏi, tiến lại gần quầy bếp.

Thẩm Hy đang múc súp ra bát sứ. Hắn mặc một chiếc tạp dề màu đen xám, tay áo sơ mi xắn cao để lộ đôi cẳng tay trắng trẻo nhưng gân guốc. "Khoảng hai tháng. Tôi thường xuyên di chuyển giữa các thành phố theo yêu cầu cố vấn của Cục. Nhưng có lẽ ở đây, tôi sẽ dừng chân lâu hơn một chút."

Hắn ngước mắt nhìn Trình Lạc, đôi đồng tử sẫm màu lấp lánh dưới ánh đèn vàng. "Vì ở đây có thứ khiến tôi thấy hứng thú."

Bữa tối bắt đầu trong không gian yên tĩnh. Thẩm Hy nấu ăn rất ngon, một món bò hầm vang đỏ mềm mại và súp kem nấm đậm đà. Trình Lạc, vốn đã quá quen với những bữa mì tôm vội vã tại đồn, vô thức thả lỏng cảnh giác. Anh không nhận ra rằng Thẩm Hy đang quan sát từng cử động nhỏ của mình: cách anh cầm thìa, cách anh nhíu mày khi nếm vị vang, hay cách anh thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ theo bản năng.

"Trình Lạc, anh có biết tại sao tôi lại chọn ngành tâm lý tội phạm không?" Thẩm Hy vừa thong thả cắt miếng thịt bò, vừa hỏi.

"Để bắt những kẻ như 'Hoa hồng đen'?"

Thẩm Hy khẽ cười, âm thanh trầm thấp rung động trong lồng ngực. "Không hẳn. Tôi muốn hiểu tại sao con người lại khao khát cái chết đến vậy. Đôi khi, ranh giới giữa một vị thánh và một con quỷ chỉ mỏng manh như một sợi tóc. Kẻ giết người tin rằng hắn đang kiến tạo nghệ thuật, còn người thực thi pháp luật lại tin rằng mình đang thực thi ý trời. Cả hai đều bị ám ảnh bởi quyền lực."

Hắn bất chợt vươn tay sang, dùng khăn giấy lau đi một chút nước súp dính bên khóe môi Trình Lạc. Hành động quá đỗi tự nhiên và gần gũi khiến Trình Lạc sững người, tim anh đập lệch một nhịp.

"Anh quá liêm chính, Trình Lạc. Sự liêm chính đó giống như một tấm kính pha lê, rất đẹp nhưng cũng rất dễ vỡ. Nếu một ngày tấm kính đó nứt ra, anh sẽ làm gì?"

Trình Lạc hơi né tránh tầm mắt của hắn. "Sẽ không có ngày đó. Công lý không phải là thứ có thể thương lượng."

"Hy vọng là vậy." Thẩm Hy thu tay về, ánh mắt hắn thoáng qua một tia tia lạnh lẽo mà Trình Lạc không kịp bắt lấy. "À, tôi có thứ này muốn cho anh xem. Một vài bản phác họa tôi vừa mới thực hiện dựa trên nhân dạng của nghi phạm."

Hắn đứng dậy đi vào phòng làm việc. Trình Lạc ngồi lại một mình, anh nhìn theo bóng lưng của Thẩm Hy. Có một điều gì đó vừa rồi khiến anh cảm thấy bất an, nhưng sự ân cần và bữa tối ấm áp này đã tạm thời lấp đầy khoảng trống cô độc trong lòng anh. Anh vô tình đánh rơi chiếc nĩa xuống sàn. Khi cúi xuống nhặt, mắt anh quét qua khe hở dưới gầm tủ bếp.

Trong bóng tối của góc khuất, có một vật gì đó sáng loáng. Trình Lạc nhíu mắt, anh đưa tay vào kéo nó ra. Đó là một chiếc khuy măng sét bằng bạc có hình một bông hoa hồng cách điệu. Tim anh thắt lại. Chi tiết này không có trong hồ sơ công khai, nhưng ở hiện trường vụ án thứ hai, pháp y đã tìm thấy một vết hằn tương tự trên da nạn nhân, nghi là từ khuy áo của hung thủ lúc vật lộn.

"Anh tìm gì dưới đó vậy?"

Giọng nói của Thẩm Hy vang lên ngay đỉnh đầu. Trình Lạc giật mình, nhanh chóng nắm chặt chiếc khuy măng sét trong lòng bàn tay rồi đứng dậy. Thẩm Hy đang đứng ngay sát sau lưng anh, đôi mắt hắn sâu hoắm, nụ cười vẫn thường trực nhưng không còn mang theo hơi ấm.

"Không... không có gì. Tôi chỉ đánh rơi cái nĩa." Trình Lạc cố giữ giọng bình thản, nhưng lòng bàn tay anh đã rịn mồ hôi lạnh.

Thẩm Hy nhìn sâu vào mắt anh, một giây, hai giây... rồi hắn bật cười nhạt. "Vậy sao? Để tôi lấy cho anh cái khác. Nhân tiện, đây là bản phác họa." Hắn đưa ra một xấp giấy, nhưng tâm trí Trình Lạc lúc này đã không còn nằm ở những hình vẽ đó nữa.

Trong suốt phần còn lại của buổi tối, Trình Lạc cảm thấy như mình đang ngồi trên đống lửa. Mỗi lần Thẩm Hy mỉm cười hay rót thêm trà, anh đều cảm thấy rùng mình. Mùi trà nhài thơm ngát bây giờ lại nồng nặc đến mức khiến anh buồn nôn. Anh vội vàng cáo từ ngay sau khi dùng xong trà.

Bước ra khỏi cửa căn hộ của Thẩm Hy, Trình Lạc dựa lưng vào tường, thở dốc. Anh mở lòng bàn tay ra. Chiếc khuy măng sét bạc lấp lánh dưới ánh đèn hành lang như một lời cảnh báo tử thần.

Bên trong căn hộ, Thẩm Hy đứng tựa vào cửa, lắng nghe tiếng bước chân vội vã của Trình Lạc xa dần. Hắn khẽ đưa tay lên môi, nếm thử dư vị của buổi tối hôm nay. Hắn biết Trình Lạc đã tìm thấy thứ đó. Thực chất, chiếc khuy măng sét đó là do hắn cố tình để lại.

Hắn muốn gieo rắc hạt giống nghi ngờ đầu tiên vào lòng người mình yêu. Hắn muốn xem Trình Lạc sẽ đấu tranh thế nào giữa bằng chứng thép và sự rung động vừa mới nhen nhóm.

"Trò chơi chính thức bắt đầu rồi, Đội trưởng của em."

Thẩm Hy thong thả đi đến bên kệ sách, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong không phải là trang sức, mà là một lọn tóc sẫm màu của Trình Lạc mà hắn đã bí mật cắt được khi anh ngủ say đêm trước. Hắn đưa lọn tóc lên mũi hít hà, gương mặt lộ ra vẻ thỏa mãn đến vặn vẹo.

Đêm đó, Trình Lạc không ngủ được. Anh ngồi trong bóng tối, nhìn đăm đăm vào chiếc khuy măng sét trên bàn. Có phải anh đã quá nhạy cảm? Hay người đàn ông dịu dàng kia thực sự là con quỷ mang mặt nạ người? Sự thấu hiểu và chăm sóc của Thẩm Hy như một liều thuốc độc bọc đường, mà anh, trong lúc yếu lòng nhất, đã lỡ nếm trải.