MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSát Nhân Chung GốiChương 6: MANH MỐI GIẢ VÀ CÁI BẪY TINH VI CỦA SÁT NHÂN

Sát Nhân Chung Gối

Chương 6: MANH MỐI GIẢ VÀ CÁI BẪY TINH VI CỦA SÁT NHÂN

1,341 từ · ~7 phút đọc

Đêm trắng. Trình Lạc ngồi bất động trong bóng tối của phòng khách, chiếc khuy măng sét bạc đặt trên bàn trà như đang trêu ngươi anh dưới ánh trăng mờ đục. Trực giác thám tử của anh gào thét rằng Thẩm Hy không hề đơn giản, nhưng trái tim anh – thứ vốn đã khô cằn từ lâu nay lại được tưới mát bởi sự dịu dàng của hắn – lại đang cố tìm mọi lý do để bào chữa.

Sáng hôm sau, Trình Lạc xuất hiện tại trụ sở với đôi mắt đỏ ngầu. Anh chưa kịp mở lời với Lê Quân về vật chứng mình tìm thấy thì Thẩm Hy đã bước vào, gương mặt vẫn phong thái tự tin, thanh lịch như chưa từng có cuộc chạm trán đầy ám khí đêm qua.

"Chào buổi sáng, Đội trưởng Trình. Anh có vẻ không ngủ ngon?" Thẩm Hy mỉm cười, đặt một xấp tài liệu mới lên bàn. "Tôi có một tin quan trọng. Trong lúc rà soát lại các hồ sơ tâm lý của những tội phạm tình dục bị quản chế trong khu vực, tôi phát hiện ra một cái tên cực kỳ khả nghi: Trần vĩnh. Hắn là một kẻ cuồng hoa hồng, từng có tiền án hành hung phụ nữ bằng vật sắc nhọn."

Lê Quân lập tức bật dậy: "Trần Vĩnh? Gã biến thái từng làm ở xưởng đúc nến nghệ thuật đó sao?"

"Chính là hắn." Thẩm Hy gật đầu, ánh mắt lướt qua Trình Lạc, sâu thẳm và đầy ý nhị. "Hắn có kiến thức về sáp, có tiền sử bạo lực, và quan trọng nhất là hắn vừa mới chuyển đến một căn hộ cách hiện trường vụ án thứ tư chỉ hai con phố."

Trình Lạc cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Một nghi phạm hoàn hảo xuất hiện đúng lúc anh bắt đầu nghi ngờ Thẩm Hy. Đây là sự trùng hợp hay là một nước cờ thoát xác? Anh nhìn chiếc khuy măng sét trong túi quần, định bụng sẽ đưa nó đi giám định, nhưng lời nói tiếp theo của Thẩm Hy đã chặn đứng ý định đó.

"Đội trưởng, tôi biết anh đang giữ một chiếc khuy măng sét bạc." Thẩm Hy nói thản nhiên trước mặt cả đội trọng án. "Hôm qua khi dọn dẹp tủ bếp, tôi tìm thấy nó. Đó là một mẫu thiết kế phổ thông của thương hiệu trang sức X mà Trần Vĩnh thường xuyên mua tặng cho các nạn nhân của hắn. Tôi đã định đưa cho anh lúc tối, nhưng anh có vẻ vội vàng quá."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Trình Lạc. Lê Quân ngạc nhiên: "Anh tìm thấy nó ở đâu, Đội trưởng?"

Trình Lạc cứng người. Thẩm Hy đã đi trước một bước. Hắn không những thừa nhận sự tồn tại của vật chứng mà còn biến nó thành bằng chứng buộc tội cho một kẻ khác. Nếu bây giờ Trình Lạc nói mình tìm thấy nó ở nhà Hy, Hy sẽ chỉ đơn giản đáp rằng: "Phải, tôi tìm thấy nó ngoài hành lang và định đưa cho anh."

"Tôi... tôi tìm thấy nó gần lối vào chung cư." Trình Lạc nói dối, cảm giác tội lỗi và nhục nhã dâng lên trong cổ họng. Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp, anh nói dối để bao che cho một sự nghi hoặc không rõ ràng, hay đúng hơn là để che giấu sự bối rối của chính mình trước Thẩm Hy.

Cả đội trọng án lập tức xuất kích đến chỗ ở của Trần Vĩnh dưới sự chỉ dẫn "tâm lý" của Thẩm Hy. Tại căn hầm tối tăm của hắn, họ tìm thấy một cảnh tượng kinh hoàng: những bông hoa hồng đen bằng sáp đang được đúc dở, những bức ảnh của các nạn nhân bị rạch nát, và một mùi trà nhài nồng nặc đến lợm giọng.

"Bắt được rồi!" Lê Quân hưng phấn còng tay Trần Vĩnh – một kẻ đang gào thét trong cơn phê thuốc, hoàn toàn không ý thức được chuyện gì đang xảy ra.

Trong khi cả đội ăn mừng vì đã tìm ra "Hoa hồng đen", Trình Lạc đứng lặng lẽ giữa căn hầm. Anh nhìn Trần Vĩnh – một kẻ thô lỗ, tay chân vụng về, hơi thở nồng nặc mùi rượu. Anh nhớ lại những vết cắt tinh tế, chuyên nghiệp trên thi thể các nạn nhân. Anh nhớ lại cách hung thủ bài trí hiện trường như một tác phẩm nghệ thuật vị nhân sinh.

Trần Vĩnh không thể là "Hoa hồng đen". Hắn chỉ là một kẻ biến thái cấp thấp, kẻ đã được Thẩm Hy "nuôi dưỡng" và sắp xếp để trở thành một con cờ thế thân hoàn hảo.

"Anh không vui sao, Lạc Lạc?" Thẩm Hy tiến lại gần, hơi thở hắn mang theo hương trà nhài quen thuộc, giờ đây lại giống như mùi tử khí. "Chúng ta đã cứu được rất nhiều người đấy."

Trình Lạc quay sang nhìn hắn, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi lạnh, khẩu súng đeo bên hông bỗng trở nên nặng nề như chì. "Cậu thực sự tin hắn là kẻ chúng ta tìm kiếm?"

Thẩm Hy không trả lời ngay. Hắn đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi cho Trình Lạc, một hành động thân thiết đến mức khiến những đồng nghiệp xung quanh phải ngoái nhìn. Hắn ghé sát tai anh, thì thầm bằng chất giọng trầm ấm nhưng chứa đầy nọc độc:

"Bằng chứng có, động cơ có, hiện trường có. Anh còn muốn gì nữa? Hay là... anh muốn hung thủ thực sự phải là một kẻ nào đó thanh lịch hơn, uyên bác hơn... một kẻ giống như tôi?"

Trình Lạc cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Ánh mắt Thẩm Hy lúc này không hề có sự né tránh, trái lại, nó rực cháy một sự thách thức ngạo mạn. Hắn đang chơi đùa với đức tin của anh. Hắn biết anh nghi ngờ, nhưng hắn cũng biết anh không có bằng chứng, và quan trọng hơn, hắn biết trái tim anh đã không còn đủ lạnh lùng để vạch trần hắn.

"Cậu..."

"Suỵt." Thẩm Hy đặt ngón tay lên môi Trình Lạc. "Tối nay hãy nghỉ ngơi đi. Anh đã vất vả nhiều rồi. Để em nấu món gì đó thật ngon để chúng ta ăn mừng 'chiến thắng' này nhé?"

Trình Lạc đứng chôn chân giữa căn hầm đẫm mùi giả tạo. Tiếng cười nói của đồng nghiệp, tiếng đèn flash máy ảnh vang lên xa xăm. Anh cảm thấy mình như một kẻ phản bội. Phản bội lại huy hiệu trên ngực áo, phản bội lại những xác chết đang nằm trong nhà xác. Anh đang để cho một con quỷ dắt tay đi dạo giữa ban ngày, và đau đớn thay, anh lại cảm thấy sự dắt tay đó là nguồn an ủi duy nhất trong thế giới sụp đổ này.

Đêm đó, Trình Lạc đứng trước gương trong nhà vệ sinh, tạt nước lạnh vào mặt để tỉnh táo. Khi ngước lên, anh nhìn thấy trong gương không phải là hình ảnh vị đội trưởng trọng án oai nghiêm, mà là một kẻ đang chết dần trong sự thao túng.

Ở căn hộ bên cạnh, Thẩm Hy thong thả pha một ấm trà nhài. Hắn cầm chiếc khuy măng sét bạc thứ hai – cái thật sự đã chạm vào máu của nạn nhân – rồi thả nó vào một lọ axit. Nhìn vật chứng tan biến thành hư không, hắn khẽ ngâm nga một đoạn thơ.

"Bông hồng đen nở rộ trong đêm trường, Linh hồn anh lạc lối giữa tà dương. Công lý chỉ là bức màn che mắt, Yêu em rồi, anh chẳng quản đau thương."

Hắn biết, cái bẫy này không chỉ để bắt Trần Vĩnh. Cái bẫy này là để bắt lấy linh hồn của Trình Lạc. Và Trình Lạc, dù vùng vẫy đến đâu, cũng đã lọt vào tâm lưới của con nhện mang tên Thẩm Hy.