MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSát Nhân Chung GốiChương 7: PHÁ VỠ GIỚI HẠN – NỤ HÔN ĐẦU SAU MỘT VỤ TRUY ĐUỔI NGHẸT THỞ

Sát Nhân Chung Gối

Chương 7: PHÁ VỠ GIỚI HẠN – NỤ HÔN ĐẦU SAU MỘT VỤ TRUY ĐUỔI NGHẸT THỞ

1,133 từ · ~6 phút đọc

Sau vụ bắt giữ Trần Vĩnh, cả đội trọng án như trút được gánh nặng nghìn cân, nhưng Trình Lạc thì không. Anh giam mình trong phòng làm việc, nhìn trân trân vào những tấm ảnh hiện trường cũ. Sự tĩnh lặng đáng sợ này không giống với kết thúc của một vụ án hàng loạt. Nó giống như khoảng lặng trước khi một cơn sóng thần ập đến nuốt chửng tất cả.

"Anh vẫn chưa chịu về sao?"

Thẩm Hy đứng tựa cửa, tay cầm hai ly cà phê giấy. Ánh đèn hành lang hắt sau lưng khiến gương mặt hắn chìm vào bóng tối, chỉ có đôi mắt qua lớp kính là lấp lánh thứ ánh sáng khó định hình.

"Tôi cảm thấy có gì đó không đúng, Thẩm Hy." Trình Lạc day day thái dương. "Trần Vĩnh khai nhận quá nhanh. Mọi thứ quá khớp."

"Đôi khi sự thật đơn giản hơn anh nghĩ, Đội trưởng. Đừng để sự nhạy bén của anh biến thành chứng hoang tưởng." Thẩm Hy bước tới, đặt ly cà phê xuống bàn. "Đi thôi, tôi đưa anh về. Anh không ở trạng thái minh mẫn để lái xe đâu."

Trên đường về, mưa bắt đầu nặng hạt. Chiếc SUV của Thẩm Hy lướt êm trên đại lộ vắng người. Trình Lạc tựa đầu vào cửa kính, hơi lạnh từ lớp kính không làm dịu đi sự sục sôi trong đầu anh. Bất chợt, một chiếc xe tải bám đuôi phía sau bắt đầu tăng tốc bất thường. Nó lao lên, ép mạnh vào sườn xe của họ.

"Thẩm Hy! Cẩn thận!" Trình Lạc hét lên, bản năng cảnh sát trỗi dậy.

Chiếc xe tải không có biển số, điên cuồng va chạm như muốn đẩy họ xuống vực thẳm bên chân cầu vượt. Thẩm Hy không hề hoảng loạn. Một tay hắn giữ vô lăng, tay kia siết chặt lấy tay Trình Lạc. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Trình Lạc kinh ngạc nhận ra nhịp tim của người đàn ông bên cạnh mình... cực kỳ bình thản. Không có lấy một sự run rẩy, không có sự sợ hãi của một thường dân đối diện với cái chết.

"Bám chắc vào, Lạc Lạc."

Thẩm Hy thực hiện một cú ngoặt lái ngoạn mục, đưa chiếc xe lao vào con hẻm nhỏ hẹp mà chiếc xe tải không thể lách qua. Tiếng kim loại va quệt vào tường gạch chát chúa, lửa điện bắn tung tóe. Chiếc SUV dừng khựng lại sau một cú va chạm mạnh vào đống thùng gỗ mục.

Không gian im phăng phắc, chỉ còn tiếng mưa xối xả trên nóc xe và tiếng hơi thở dồn dập của Trình Lạc. Anh vội vã quay sang kiểm tra Thẩm Hy: "Cậu có sao không? Cậu bị thương rồi!"

Một vệt máu chảy dài từ trán Thẩm Hy xuống má, đỏ sẫm trên nền da trắng sứ. Nhưng hắn không nhìn vào vết thương của mình. Hắn nhìn Trình Lạc bằng một ánh mắt rực cháy, một sự khao khát điên cuồng không còn che giấu dưới lớp mặt nạ trí thức.

"Tại sao anh lại lo lắng cho tôi như vậy?" Thẩm Hy thào thào, bàn tay hắn vươn ra, vuốt nhẹ gò má đang run rẩy của Trình Lạc. "Chẳng phải anh đang nghi ngờ tôi sao?"

"Tôi..." Trình Lạc nghẹn lời. Anh muốn đẩy hắn ra, muốn hỏi hắn về nhịp tim bình thản lúc nãy, về chiếc khuy măng sét, về mùi trà nhài đang nồng nặc trong không gian chật hẹp của xe.

Nhưng cơ thể anh lại phản bội lý trí. Sự cô độc bấy lâu nay, nỗi sợ hãi vừa trải qua, và cả sự thấu hiểu dịu dàng mà Thẩm Hy đã tỉ mỉ xây dựng suốt thời gian qua đã đánh gục mọi rào cản. Trình Lạc nhìn vào đôi môi hơi nhợt nhạt của Thẩm Hy, cảm thấy mình như một kẻ bộ hành sắp chết khát giữa sa mạc nhìn thấy một vũng nước chứa đầy độc dược.

"Trả lời tôi, Trình Lạc. Anh nghi ngờ tôi, hay anh yêu tôi?"

Thẩm Hy không đợi câu trả lời. Hắn chồm tới, thu hẹp khoảng cách cuối cùng. Nụ hôn ập đến, mãnh liệt và mang theo vị mặn của máu trên môi hắn. Trình Lạc run rẩy, đôi tay định đẩy ra lại vô thức bấu chặt vào vai áo len của Thẩm Hy.

Đó là một nụ hôn mang hương vị của trà nhài – thứ mùi hương của kẻ sát nhân. Nó thanh khiết nhưng lại đắng ngắt, dịu dàng nhưng đầy chiếm hữu. Thẩm Hy hôn anh như muốn nuốt chửng hơi thở của anh, như muốn khảm sâu vào linh hồn anh một dấu ấn không thể xóa nhòa. Trình Lạc cảm thấy mình đang chìm xuống, công lý và huy hiệu trên ngực áo dường như đã trở nên xa xăm vạn dặm.

Trong bóng tối của khoang xe, Thẩm Hy khẽ mở mắt nhìn người đàn ông đang nhắm nghiền mắt đón nhận mình. Hắn nở một nụ cười thỏa mãn phía sau nụ hôn. Vụ truy đuổi vừa rồi? Tất nhiên đó là do hắn sắp xếp. Một kẻ tâm thần cấp dưới, một chút kịch tính, một chút máu... và hắn đã có được thứ mình muốn: Sự sụp đổ của bức tường phòng thủ cuối cùng trong tâm trí Trình Lạc.

Khi nụ hôn dứt ra, Thẩm Hy vùi đầu vào cổ Trình Lạc, hít hà mùi hương của sự sợ hãi trộn lẫn với tình yêu đang nhen nhóm.

"Đừng bao giờ rời xa em, Lạc Lạc. Thế giới bên ngoài đầy rẫy những kẻ muốn hại anh. Chỉ có em... chỉ có em mới bảo vệ được anh thôi."

Trình Lạc thở dốc, tựa đầu vào vai Thẩm Hy. Anh không nhìn thấy biểu cảm của hắn lúc này, một biểu cảm của một thợ săn vừa dồn được con mồi hoàn hảo nhất vào bẫy. Anh chỉ biết rằng, trong giây phút này, anh không còn là vị Đội trưởng Trình liêm chính của Sở cảnh sát nữa.

Anh chỉ là một kẻ tội lỗi, đã lỡ trao trái tim mình cho một làn sương mù đầy độc tố.

"Cậu nói đúng..." Trình Lạc thì thầm, giọng nói chứa đầy sự vỡ vụn. "Chỉ có cậu... hiểu tôi."

Ngoài kia, mưa vẫn rơi như trút nước, xóa sạch dấu vết của chiếc xe tải vừa biến mất vào màn đêm. Và trong chiếc xe nát bấy vì va chạm, một bông hoa hồng đen thực sự đã bắt đầu nở rộ, bén rễ sâu vào trái tim của người thám tử tài ba nhất thành phố. Giới hạn đã bị phá vỡ, và từ đây, con đường dẫn đến địa ngục của Trình Lạc đã chính thức không còn lối quay đầu.