Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn trong căn hộ của Thẩm Hy hắt lên những tập hồ sơ cũ kỹ mà Trình Lạc đang cầm trên tay. Sau nụ hôn cuồng nhiệt và vụ tai nạn đầy ám toán, Thẩm Hy đã khéo léo đưa anh về nhà mình, bao bọc anh trong lớp vỏ an toàn của hương trà nhài và những lời vỗ về dịu ngọt.
Trình Lạc ngồi tựa lưng vào sô pha, đôi mắt mệt mỏi dán chặt vào tấm ảnh đen trắng của một vụ án mạng xảy ra hai mươi năm trước. Thẩm Hy lặng lẽ tiến lại gần, đặt một tấm khăn ấm lên đôi vai gầy đang run rẩy của người đối diện.
"Anh lại đang nghĩ về nó phải không?" Thẩm Hy thì thầm, bàn tay hắn nhẹ nhàng luồn vào mái tóc hơi rối của Trình Lạc. "Vụ án mạng của người cha... kẻ đã bị kết án sai."
Trình Lạc rùng mình. Vết sẹo lớn nhất trong đời anh, thứ mà anh đã chôn sâu dưới lớp quân phục đội trưởng trọng án, giờ đây lại bị Thẩm Hy bóc trần một cách dễ dàng.
"Năm đó tôi mười tuổi." Trình Lạc bắt đầu nói, giọng anh khản đặc. "Cha tôi là một giáo viên nghèo. Ông bị cáo buộc sát hại con gái của một vị quan chức quyền lực trong vùng. Mọi bằng chứng đều chống lại ông: một vệt máu trên áo khoác, một nhân chứng giả, và quan trọng nhất là sự im lặng đầy kinh sợ của những người xung quanh trước cường quyền."
Anh siết chặt nắm tay, móng tay găm vào da thịt đến rướm máu. "Ông đã chết trong tù vì uất ức trước khi kịp minh oan. Một tuần sau đó, kẻ thủ ác thực sự bị bắt vì một vụ án khác, hắn thú nhận mình đã bỏ chiếc áo dính máu vào nhà tôi để đánh lạc hướng. Công lý đã đến, nhưng nó đến khi cha tôi chỉ còn là một nắm tro tàn."
Đó chính là lý do Trình Lạc tôn thờ công lý một cách cực đoan. Anh gia nhập ngành cảnh sát không phải vì đam mê quyền lực, mà vì anh kinh tởm sự sai lầm. Anh muốn trở thành một "thanh gươm" không bao giờ nứt, một vị thám tử không bao giờ được phép sai sót, để không một ai phải chịu nỗi đau giống cha mình.
Thẩm Hy lắng nghe, đôi mắt hắn không hề có sự thương hại, thay vào đó là một sự thỏa mãn kỳ lạ. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên vết sẹo nhỏ trên trán Trình Lạc – một vết sẹo từ trận đòn của những đứa trẻ cùng trang lứa khi gọi anh là "con trai của kẻ giết người".
"Anh đã sống một cuộc đời quá nặng nề, Lạc Lạc." Thẩm Hy dịu dàng xoay gương mặt Trình Lạc đối diện với mình. "Anh tôn thờ công lý như một vị thần, nhưng anh có bao giờ tự hỏi... nếu vị thần đó cũng mang mặt nạ quỷ dữ thì sao? Nếu công lý mà anh bảo vệ, thực chất chỉ là một trò chơi mà những kẻ như tôi thiết kế ra?"
"Cậu nói vậy là ý gì?" Trình Lạc nhíu mày, trực giác của anh bỗng chốc báo động.
Thẩm Hy không trả lời thẳng vào câu hỏi. Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố đang lấp lánh ánh đèn dưới cơn mưa. "Cha anh chết vì sự sai lầm của con người. Còn 'Hoa hồng đen', hắn không sai lầm. Hắn trừng phạt những kẻ mà pháp luật bỏ sót. Hắn biến sự mục nát thành nghệ thuật. Chẳng phải ở một góc độ nào đó, hắn đang thực thi thứ 'công lý' hoàn hảo nhất sao?"
"Không! Giết người là tội ác, không có bất kỳ nghệ thuật hay công lý nào bào chữa được cho việc tước đoạt mạng sống!" Trình Lạc đứng bật dậy, giọng anh đanh thép.
Thẩm Hy quay lại, nụ cười của hắn vẫn thanh lịch nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo vô cùng. Hắn tiến lại gần Trình Lạc, từng bước một, như một con thú săn đang dồn con mồi vào góc tối của hang động.
"Vậy nếu em nói với anh rằng..." Thẩm Hy ghé sát tai Trình Lạc, hơi thở nồng nặc mùi trà nhài như muốn bao phủ lấy tâm trí anh. "Kẻ đã ngụy tạo chứng cứ giết cha anh năm đó... vẫn còn sống, và hắn đang là một trong những cấp trên mà anh hằng tôn kính? Nếu 'Hoa hồng đen' giết hắn để trả thù cho anh, anh sẽ bắt 'Hoa hồng đen', hay anh sẽ cảm ơn hắn?"
Trình Lạc sững người. Đầu óc anh quay cuồng. Những thông tin mà Thẩm Hy vừa đưa ra giống như một liều thuốc nổ phá nát đức tin bấy lâu nay của anh. Anh nhìn vào Thẩm Hy, người đàn ông đang mỉm cười dịu dàng với mình, và chợt nhận ra một sự thật kinh hoàng: Thẩm Hy biết quá nhiều. Hắn không chỉ phân tích tâm lý, hắn đang nắm giữ những bí mật đen tối nhất của cuộc đời anh.
"Làm sao cậu biết... về kẻ ngụy tạo chứng cứ?"
Thẩm Hy khẽ vuốt ve huy hiệu cảnh sát đang đặt trên bàn của Trình Lạc, rồi thản nhiên buông tay để nó rơi xuống sàn nhà, phát ra một tiếng "cạch" khô khốc.
"Em đã nói rồi, em sẽ là đôi mắt của anh. Em sẽ cho anh thấy sự thật đằng sau bức màn nhung này. Nhưng để đổi lấy sự thật đó, anh phải trao cho em một thứ."
"Thứ gì?"
Thẩm Hy mỉm cười, đôi môi hắn áp sát vào môi Trình Lạc, hơi thở cả hai hòa quyện vào nhau giữa không gian tĩnh mịch.
"Linh hồn của anh. Hãy để em xoa dịu nỗi đau này cho anh, Lạc Lạc. Đừng làm cảnh sát nữa, hãy làm tác phẩm của riêng em thôi."
Trình Lạc cảm thấy mình như đang rơi xuống một vực thẳm không đáy. Anh biết mình nên đẩy Thẩm Hy ra, nên rút súng và thẩm vấn hắn về nguồn gốc của những thông tin này. Nhưng đôi bàn tay của Thẩm Hy đang vuốt ve lưng anh quá đỗi ấm áp, và lời hứa về sự trả thù cho cha anh quá đỗi ngọt ngào.
Lý trí của Trình Lạc – thanh gươm liêm chính ấy – đã xuất hiện vết nứt đầu tiên. Một vết nứt do chính tay Thẩm Hy rạch ra, bằng cách dùng quá khứ đau thương nhất của anh để làm mồi nhử.
Đêm đó, Trình Lạc nằm trong vòng tay của Thẩm Hy trên chiếc giường thơm mùi trà nhài. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm sự thanh thản, nhưng trong đầu anh chỉ hiện lên hình ảnh bông hoa hồng đen đang từ từ nuốt chửng huy hiệu cảnh sát của mình.
Bên cạnh anh, Thẩm Hy vẫn thức. Hắn nhìn người đàn ông đang say ngủ với ánh mắt đầy tính toán. Bước thứ nhất: chiếm trọn trái tim – đã thành công. Bước thứ hai: hủy diệt đức tin – đang diễn ra hoàn hảo.
"Ngủ ngon nhé, công lý của em." Thẩm Hy thì thầm, nụ cười của hắn tan vào bóng tối.