Căn phòng chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng mưa rả rích đập vào cửa kính như những nhịp gõ đều đặn của tử thần. Trình Lạc ngủ không yên giấc. Sau những lời bộc bạch về quá khứ và nụ hôn mang đầy tính chiếm hữu của Thẩm Hy, anh rơi vào một cơn mộng mị chập chờn. Trong mơ, anh thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng hoa hồng đen, gai nhọn đâm nát đôi bàn tay đang cố gắng giữ lấy chiếc huy hiệu cảnh sát đang tan chảy.
Cơn ác mộng khiến lồng ngực anh thắt lại, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Trình Lạc khẽ cựa mình, hơi thở dồn dập. Anh không hề hay biết rằng, ngay bên cạnh mình, Thẩm Hy không hề ngủ.
Hắn ngồi tựa lưng vào thành giường, nửa thân trên chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt qua lớp kính gọng mảnh là phản chiếu chút ánh sáng lờ mờ từ đèn đường hắt vào. Thẩm Hy không nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng của người tình. Ánh mắt hắn lúc này lạnh lẽo, trống rỗng và đầy tính toán, giống như một nhà sinh vật học đang quan sát một mẫu vật quý hiếm dưới kính hiển vi.
Hắn vươn tay ra, những ngón tay thon dài, trắng muốt lướt nhẹ từ vầng trán đang nhíu chặt, xuống sống mũi, rồi dừng lại ở hõm cổ của Trình Lạc – nơi mạch đập đang nhảy dựng lên vì sợ hãi trong cơn mơ. Ngón tay Thẩm Hy hơi siết lại, không đủ để gây đau, nhưng đủ để cảm nhận sự sống đang phập phồng dưới lớp da mỏng.
Hắn thích thú quan sát vẻ mặt đau đớn của Trình Lạc. Đối với một kẻ ái kỷ và phản xã hội như hắn, việc nhìn thấy một linh hồn chính trực bị vò nát bởi mặc cảm tội lỗi và quá khứ đen tối là một loại khoái cảm thượng đẳng. Hắn không muốn chỉ đơn giản là giết Trình Lạc. Hắn muốn nhốt anh vào một cái lồng tâm lý, nơi anh sẽ phải cầu xin sự cứu rỗi từ chính kẻ đã hủy hoại mình.
Bất chợt, Trình Lạc bật tỉnh.
Anh mở to mắt, đồng tử co rụt lại vì bàng hoàng. Trong khoảnh khắc chuyển giao giữa mơ và thực, anh nhìn thấy gương mặt Thẩm Hy đang áp sát. Nhưng đó không phải là Thẩm Hy mà anh biết. Dưới ánh sáng xanh xám của màn đêm, nụ cười trên môi Hy không mang theo chút hơi ấm nào, đôi mắt hắn sâu hoắm như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng.
"Anh lại gặp ác mộng sao, Lạc Lạc?" Thẩm Hy lập tức thu lại ánh nhìn lạ lùng kia, thay vào đó là vẻ mặt lo lắng thường trực. Hắn vươn tay ôm lấy vai anh, kéo anh vào lòng.
Trình Lạc run rẩy, hơi thở vẫn chưa ổn định. "Cậu... cậu nhìn tôi bao lâu rồi?"
"Vừa mới thôi. Em nghe thấy tiếng anh rên rỉ nên muốn xem anh có sao không." Thẩm Hy dịu dàng hôn lên tóc anh, nhưng Trình Lạc lại cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Mùi trà nhài trên người Thẩm Hy lúc này không còn mang lại cảm giác bình yên. Anh vô thức liếc nhìn xuống bàn tay của Hy đang đặt trên ngực mình. Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, anh nhìn thấy một vệt đỏ sẫm li ti dính trong kẽ móng tay trỏ của hắn. Tim Trình Lạc như ngừng đập. Là máu? Hay là màu vẽ?
Anh định lên tiếng hỏi, nhưng Thẩm Hy đã nhanh hơn. Hắn cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh, áp lên má mình. "Tay anh lạnh quá. Để em đi pha một chút trà ấm cho anh nhé?"
Thẩm Hy đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng ngủ bằng lụa tối màu, bước ra khỏi phòng với phong thái ung dung. Khi cánh cửa khép lại, Trình Lạc lập tức ngồi bật dậy. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lý trí đang lung lay của mình.
Anh nhìn quanh căn phòng ngủ hoàn hảo của Thẩm Hy. Mọi thứ vẫn ngăn nắp, thanh lịch. Nhưng chính sự hoàn hảo đó giờ đây lại khiến anh nghẹt thở. Anh bước xuống giường, chân trần chạm vào nền đá lạnh toát. Trực giác thợ săn trong anh đang gào thét.
Anh tiến lại gần chiếc bàn làm việc nhỏ ở góc phòng. Trên đó là một cuốn sổ tay bìa da mà Thẩm Hy luôn mang theo bên mình. Trình Lạc biết mình đang vi phạm đạo đức, nhưng nghi ngờ như một loại vi khuẩn đã bắt đầu ăn mòn sự tin tưởng cuối cùng.
Anh run rẩy lật mở cuốn sổ. Trang đầu tiên là những phân tích tâm lý vụ án. Trang thứ hai là những bản phác họa chân dung nghi phạm. Nhưng đến trang thứ mười, hơi thở của Trình Lạc bỗng khựng lại.
Đó là một bản vẽ chì chi tiết đến kinh ngạc. Trong tranh là một người đàn ông đang ngủ say, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn, tuyệt vọng. Những nét vẽ điên cuồng nhưng chuẩn xác, lột tả từng sợi tóc, từng nếp nhăn trên trán. Người trong tranh không ai khác chính là Trình Lạc.
Nhưng điều đáng sợ nhất nằm ở góc dưới bản vẽ. Có một dòng chữ nhỏ được viết bằng mực đỏ: "Tác phẩm hoàn hảo nhất của tôi – Ngày thứ 120 của sự quan sát."
Ngày thứ 120? Đó là trước khi Thẩm Hy chính thức gia nhập đội trọng án với tư cách cố vấn. Nghĩa là hắn đã theo dõi anh, nghiên cứu anh từ rất lâu trước khi họ gặp nhau dưới cơn mưa định mệnh ấy.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ hành lang. Trình Lạc vội vàng khép cuốn sổ, đặt lại vị trí cũ rồi nhanh chóng trở lại giường, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Cửa phòng mở ra. Thẩm Hy bước vào, tay cầm một tách trà bốc khói nghi ngút. Hắn đứng bên cạnh giường, lặng lẽ nhìn hình bóng Trình Lạc đang nằm im lìm. Hắn không vội vàng gọi anh dậy. Hắn đặt tách trà xuống bàn, rồi cúi xuống, thì thầm vào tai anh – một câu nói khiến Trình Lạc phải dùng hết sức bình sinh mới không để lộ sự run rẩy của cơ thể:
"Em biết anh vẫn còn thức, Lạc Lạc. Đừng cố gắng chạy trốn khỏi sự thật. Sự thật duy nhất là anh thuộc về em."
Thẩm Hy vuốt ve gò má anh một lần cuối, rồi xoay người đi ra phía cửa sổ, thong thả thưởng thức hương vị của tách trà nhài. Trong bóng tối, Trình Lạc siết chặt nắm tay dưới lớp chăn mỏng. Anh nhận ra mình không phải đang ở trong nhà của một người tình.
Anh đang ở trong hang của một con quỷ, và bông hoa hồng đen mà anh hằng căm ghét, hóa ra lại đang nảy mầm ngay trên chính chiếc gối mà anh nằm mỗi đêm.