MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSát Nhân Chung GốiChương 10: NẠN NHÂN THỨ 5 – LỜI THÁCH THỨC GỬI ĐÍCH DANH ĐỘI TRƯỞNG TRÌNH

Sát Nhân Chung Gối

Chương 10: NẠN NHÂN THỨ 5 – LỜI THÁCH THỨC GỬI ĐÍCH DANH ĐỘI TRƯỞNG TRÌNH

1,274 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên chói tai giữa không gian tĩnh mịch của phòng ngủ, xé toạc bầu không khí đặc quánh sự nghi hoặc giữa Trình Lạc và Thẩm Hy. Trình Lạc bật dậy như một chiếc lò xo, bản năng của một đội trưởng đội trọng án lập tức đè bẹp sự run rẩy trong tâm hồn.

"Đội trưởng! Có hiện trường mới. Nạn nhân thứ năm. Ở... ở ngay hẻm sau khu chung cư của anh!" Giọng Lê Quân ở đầu dây bên kia hốt hoảng đến mức lạc đi.

Trình Lạc sững người, chiếc điện thoại suýt tuột khỏi bàn tay đang rịn mồ hôi lạnh. Anh quay sang nhìn Thẩm Hy. Người đàn ông kia vẫn đứng bên cửa sổ, tay cầm tách trà nhài, gương mặt bình thản đến mức tàn nhẫn dưới ánh trăng. Hy không hỏi có chuyện gì, hắn chỉ mỉm cười, một nụ cười thấu thị như thể hắn đã nghe thấy tiếng thét của nạn nhân từ trước khi nó kịp vang lên.

"Đi thôi, Lạc Lạc. Công việc đang gọi anh kìa."

Hiện trường vụ án thứ năm là một sự sỉ nhục trực diện vào lực lượng cảnh sát. Nạn nhân là một người đàn ông trung niên, được tìm thấy trong tư thế quỳ gối, hai tay bị trói quặt ra sau bằng dây kẽm gai, đầu gục xuống như đang sám hối. Và rùng rợn thay, nạn nhân chính là vị quan chức đã nghỉ hưu năm xưa – kẻ mà Thẩm Hy vừa nhắc đến trong câu chuyện về cái chết của cha Trình Lạc chỉ vài tiếng trước.

Trên miệng nạn nhân, một bông hồng đen bằng sáp được cắm sâu vào thực quản. Mùi trà nhài nồng nặc át cả mùi máu tanh, vương vãi khắp ngõ nhỏ chật hẹp.

"Đội trưởng, anh xem này..." Lê Quân run rẩy chỉ vào bức tường gạch phía sau nạn nhân.

Bằng máu tươi vẫn còn chưa kịp khô, một dòng chữ viết tay rành mạch, nắn nót hiện ra: "Tặng người bảo vệ công lý đơn độc. Sự thật luôn có mùi hương của nhài."

Trình Lạc cảm thấy trời đất như đảo lộn. Dòng chữ đó, cách dùng từ đó, và cả cái tên nạn nhân... tất cả đều là những mảnh ghép mà chỉ anh và Thẩm Hy vừa mới chia sẻ với nhau trong căn phòng kín. Ánh mắt Trình Lạc vô thức tìm kiếm Thẩm Hy giữa đám đông cảnh sát đang phong tỏa hiện trường.

Thẩm Hy đang đứng cạnh bác sĩ pháp y Minh, vẻ mặt nghiêm nghị, tay đeo găng cao su trắng lướt nhẹ trên thi thể nạn nhân. Hắn không hề tỏ ra bối rối, trái lại, hắn bắt đầu đưa ra những phân tích chuyên môn với tông giọng trầm ổn khiến ai nấy đều phải thán phục.

"Hung thủ lần này có sự thay đổi về mục tiêu. Hắn không còn chọn những nạn nhân ngẫu nhiên nữa. Đây là một vụ hành quyết mang tính biểu tượng." Thẩm Hy đứng dậy, tháo găng tay, ánh mắt hắn lướt qua dòng chữ trên tường rồi dừng lại ở Trình Lạc. "Hắn đang cố gắng giao tiếp với anh, Đội trưởng Trình. Hắn biết quá khứ của anh. Hắn biết nỗi đau của anh. Hắn đang đóng vai một người anh hùng bóng tối để 'dọn dẹp' thế giới cho anh."

"Câm miệng!" Trình Lạc gầm lên, khiến tất cả đồng nghiệp xung quanh đều giật mình khựng lại. Anh tiến tới, túm lấy cổ áo của Thẩm Hy, đẩy mạnh hắn vào bức tường dính đầy máu. "Tại sao lại là hắn? Tại sao lại là tối nay? Cậu đã làm gì?"

Thẩm Hy không hề phản kháng. Hắn để mặc cho Trình Lạc găm mình vào bức tường máu, đôi mắt sau lớp kính vẫn dịu dàng và đầy bao dung, như thể đang nhìn một đứa trẻ đang lên cơn thịnh nộ vô lý.

"Lạc Lạc, anh đang mất bình tĩnh. Áp lực của vụ án đang khiến anh nhìn đâu cũng thấy kẻ thù sao?" Thẩm Hy thào thào, chỉ đủ cho hai người nghe. "Anh nghi ngờ em? Trong khi em là người duy nhất ở bên anh cả đêm qua? Chẳng lẽ anh định nói với đồng nghiệp rằng em đã lẻn ra ngoài giết người trong lúc anh đang ngủ say trong lòng em sao?"

Trình Lạc khựng lại. Phải, họ đã ở cùng nhau. Anh đã tỉnh giấc giữa chừng và thấy Hy vẫn ở đó. Trừ khi... trừ khi Hy không tự tay làm điều đó. Trừ khi hắn có đồng bọn, hoặc hắn đã sắp xếp mọi thứ từ trước như một chiếc đồng hồ được lên dây cót hoàn hảo.

Lê Quân vội vàng chạy lại can ngăn: "Đội trưởng! Anh bình tĩnh lại đi! Chuyên gia Thẩm từ tối đến giờ đều ở cùng anh mà. Anh ấy đang giúp chúng ta!"

Trình Lạc buông tay, hơi thở dồn dập. Anh nhìn quanh, nhìn những gương mặt đồng nghiệp đang hiện rõ sự lo lắng và cả một chút nghi hoặc dành cho mình. Anh nhận ra mình đang rơi vào cái bẫy tâm lý khủng khiếp nhất. Thẩm Hy đã tự tạo cho mình một bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo bằng chính sự hiện diện của anh. Nếu anh buộc tội Hy, anh sẽ phải thừa nhận mối quan hệ bất chính của họ, và ngay cả khi đó, lời nói của một người đang khủng hoảng tâm lý như anh liệu có ai tin?

"Tôi... tôi xin lỗi. Tôi hơi mệt." Trình Lạc lảo đảo lùi lại, đôi bàn tay anh dính đầy vết máu từ cổ áo của Thẩm Hy.

Vụ án thứ năm chính thức khép lại giai đoạn "Sự hòa hợp chết người". Giờ đây, hiện trường không còn là nơi tìm kiếm manh mối, mà là sân khấu để Thẩm Hy trình diễn quyền năng thao túng của mình. Hắn đã biến nạn nhân thành một món quà, biến máu thành lời tỏ tình, và biến Trình Lạc thành một kẻ đồng lõa bất đắc dĩ trong trò chơi thanh trừng nhân danh công lý.

Khi đội trọng án bắt đầu thu dọn hiện trường, Thẩm Hy bước lại gần Trình Lạc, đưa cho anh một tờ giấy ăn để lau vết máu trên tay.

"Đừng dằn vặt nữa, Lạc Lạc. Kẻ thủ ác thực sự đã bị bắt rồi mà? Trần Vĩnh vẫn đang ở trong phòng giam. Vụ này chắc chắn là do một kẻ bắt chước (copycat) gây ra thôi." Thẩm Hy mỉm cười, cái mỉm cười của một kẻ vừa hoàn thành một chương truyện xuất sắc. "Về nhà thôi, em sẽ pha trà cho anh. Lần này, chúng ta sẽ dùng trà nhài loại mới nhất, mùi hương của nó... rất giống mùi hương ở đây."

Trình Lạc nhìn bông hoa hồng đen trên tay nạn nhân đang được đưa vào túi đựng vật chứng. Anh biết, cuộc chiến trong bóng tối đã thực sự bắt đầu. Và kẻ thù lớn nhất của anh không phải là một sát nhân xa lạ, mà là người đàn ông đang dịu dàng nắm lấy tay anh, dẫn anh đi xuyên qua màn sương trắng của sự dối trá.

Kết thúc chương 10, bóng tối của "Hoa hồng đen" đã chính thức nuốt chửng sự bình yên cuối cùng của đội trọng án. Trình Lạc đã nhận ra bộ mặt thật của quỷ dữ, nhưng đôi chân anh đã lún quá sâu vào vũng bùn tình cảm để có thể rút ra một cách vẹn toàn.