Giờ Mẹo, sắc trời tờ mờ sáng, một tia sáng trắng xuyên qua sương mù dày đặc, chiếu vào tiểu viện bình thường không có gì lạ ở Dận Đô.
Mưa đêm qua rơi xối xả, nền đá xanh vẫn còn ướt át, khí lạnh ẩm ướt se se, chẳng gì có thể xua tan được.
Một nam nhân trẻ tuổi cao lớn cởi trần, cả người dính đầy máu tươi, đang tắm trong nội viện. Một tay hắn vừa nhấc thùng nước từ giếng lên, dội ào ào xuống từ đỉnh đầu.
Nước lạnh chảy dọc theo thân thể đầy vết sẹo cũ, hòa lẫn máu tươi còn dính trên người, theo dòng nước trôi xuống mặt đất gồ ghề không phẳng, biến mất trong đám cỏ dại rậm rạp ở góc viện.
Nước theo mái tóc dài của hắn nhỏ giọt, Tần Diệc khép mắt, mở mắt ra, đôi mắt màu sắc nhàn nhạt quét một lượt vết bẩn trên người, rồi lại nhấc thêm một thùng nữa.
Dưới chân hắn là thanh trường kiếm, trên thân kiếm máu tươi còn ngưng đọng, đỏ sẫm chưa khô. Dội mấy thùng nước lạnh xuống, mới lộ ra vẻ ngoài vốn tuyệt đẹp của thanh kiếm: thân kiếm đen bạc, mũi kiếm lộ hàn quang sắc bén, lạnh lùng như đã uống no máu của vô số người.
Nước đổ xuống, tốc độ nhanh như thác, xé tan sương mù dày đặc bên người. Tần Diệc đứng giữa làn sương lại dâng lên, như một tầng màn tơ mỏng che trước mắt, khiến bức tường cách mười bước đã không còn rõ ràng.
Tần Diệc tắm sạch sẽ, buông thùng nước xuống. Nước rơi trên mặt đất còn đọng lại tựa gương đồng, chiếu ra một khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng nghiêm nghị.
Ở một góc nào đó mà nói, dung mạo của hắn đẹp đến quá mức, với thân phận một sát thủ thì chẳng phải chuyện may mắn gì.
Tiếng vỗ cánh truyền đến từ đỉnh đầu. Sương mù tràn ngập, mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng màu xám trắng bay tới gần. Hắn giơ tay, động tác chuẩn xác vô cùng, chụp lấy giữa không trung. Con bồ câu đưa tin lập tức rơi vào bàn tay hắn.
Lông chim bồ câu đưa tin xen lẫn xám trắng, trên đuôi có một vệt mực dài nhỏ màu đỏ – đây là bồ câu riêng phủ Thừa Tướng nuôi.
Tần Diệc gỡ ống trúc buộc trên đùi chim xuống, lấy thư mật ra. Trên thư là một chuỗi ký hiệu không giống chữ thường, hắn lướt qua rất nhanh, sau đó vào nhà thiêu hủy.
Rồi thay một thân hắc y, đạp lên ánh sáng xuyên thấu trong sương trắng mịt mù, đi đến Tướng phủ.
—
Tần Diệc cầm kiếm xuyên qua hành lang Lâm Viên của Tướng phủ, lúc đi ngang qua đình hồ thì dừng bước.
Trong đình có một nam nhân áo đỏ đang ngồi.
Lúc này trời còn tờ mờ, sương trắng trên hồ kéo dài, sắc đỏ sẫm kia cũng không dễ nhìn ra. Không biết nhãn lực phải tốt đến mức nào mới có thể liếc mắt đã phát hiện hắn.
Nam nhân áo đỏ chính là người truyền tin cho Tần Diệc – Thừa tướng đương triều: Diệp Đình Mục.
Diệp Đình Mục quyền cao chức trọng, làm việc đường hoàng, xa xỉ vô độ, có phần bị Nữ Đế kiêng kị.
Người đời đều nói ông ta tâm cao khí ngạo, nhìn chằm chằm ngôi vị hoàng đế, không biết có ý tạo phản hay không mà lại nuôi một đám sát thủ như hắn.
Nhưng Tần Diệc đi theo Diệp Đình Mục nhiều năm, biết rõ quan hệ giữa ông ta và Nữ Đế không hề tầm thường, một hai câu không thể nói hết.
Tần Diệc thấy sáng sớm ông ta đã mặc quan phục sạch sẽ ngồi đây, đoán chừng lại chờ nửa đêm trong cung, đến rạng sáng mới vội vã trở về.
Nhưng hắn không quan tâm mấy chuyện này – cũng chẳng phải chuyện hắn nên hỏi. Hắn đứng ngoài đình, cúi đầu cung kính nói: “Nghĩa phụ.”
Diệp Đình Mục gần bốn mươi tuổi, nhưng không hề lộ vẻ mệt mỏi già nua. Dáng người cao ngất, dung nhan tuấn mỹ, đôi mắt dài hẹp phong tình vạn chủng, lại lạnh lùng nghiêm trang, gần như yêu nghiệt.
Không giống thừa tướng triều đình, ngược lại càng giống nam phi trong hậu cung của Nữ Đế.
Diệp Đình Mục không vợ không thiếp, dưới gối không con cái. Chỉ xét về tướng mạo, ông ta và Tần Diệc ngược lại có mấy phần duyên phận cha con, bởi cả hai đều sở hữu dung mạo đẹp đến ngàn dặm khó tìm.
Nghe giọng Tần Diệc, Diệp Đình Mục lạnh nhạt “Ừ” một tiếng. Ông ta đưa lưng về phía hắn, Tần Diệc không thấy được ánh mắt ông ta.
Chỉ thấy một bàn tay trắng bệch sạch sẽ thò ra từ tay áo rộng, cầm một nắm thức ăn cho cá rải xuống hồ.
Đàn cá chép nhiều màu tranh nhau nổi lên. Diệp Đình Mục cúi nhìn mặt hồ, đợi cá ăn sạch mới chậm rãi mở miệng: “Chuyện làm thế nào rồi?”
Tần Diệc cúi đầu: “Bốn người đều đã chết.”
Bốn mạng người, trong miệng hắn lại nhẹ tựa bốn cọng rơm rác vô danh, giọng điệu không chút do dự. Khó trách hắn là sát thủ Diệp Đình Mục coi trọng nhất.
Năm Tần Diệc bốn tuổi được Diệp Đình Mục mang về Tướng phủ, khi đao còn chưa nhấc nổi đã bắt đầu học giết người.
Những đứa trẻ được bồi dưỡng thành sát thủ như hắn nhiều không kể xiết, phần lớn đều là nô lệ lang thang đầu đường. Chỉ có tàn sát lẫn nhau, kẻ sống sót cuối cùng mới được giữ lại.
Sát thủ chú trọng chất lượng hơn số lượng. Có thể sống sót lớn lên đã là ngàn chọn một. Giết người với Tần Diệc mà nói còn bình thường hơn cả ăn cơm – cái gọi là lãnh huyết vô tình, giết người không chớp mắt, chẳng qua chỉ thế mà thôi.
Ánh bình minh lướt qua đỉnh núi chân trời, xua tan sương mù trên mặt hồ. Tần Diệc đứng sau lưng Diệp Đình Mục. Ông ta không mở miệng, hắn cũng yên lặng không động.
Một lát sau, Diệp Đình Mục buông mồi cá, chậm rãi nói: “Dưới trướng Nữ Đế có một vị tiểu công chúa tên Cơ Ninh, chắc ngươi đã nghe qua.”
Tần Diệc: “Đã từng nghe. Công chúa Phù Quang, tiểu nữ nhi của Nữ Đế.”
Tần Diệc không rõ vì sao Diệp Đình Mục đột nhiên nhắc đến công chúa. Thông thường, người ông ta nhắc với hắn, không bao lâu sẽ thành vong hồn dưới kiếm hắn.
Nhưng Diệp Đình Mục chưa từng lệnh hắn giết người hoàng thất.
Song giết người với hắn mà nói, ngoài độ khó dễ, chẳng có gì khác biệt.
“Phải, chính là Phù Quang.” Diệp Đình Mục nói.
“Tiểu công chúa trước đây không lâu chuyển ra khỏi nội cung, dựng phủ công chúa ở Tây Nhai. Vài ngày trước xuôi nam du ngoạn, đang trên đường về. Sáng nay sắp đến ngoại thành. Ta đã chọn vài người ra ngoài thành đón, ngươi cũng đi âm thầm che chở, đừng để xảy ra sai sót.”
Diệp Đình Mục nói đến đây, tựa như sợ Tần Diệc không hiểu, lại bổ sung: “Mục tiêu của ngươi là bảo vệ tốt công chúa, còn lại không cần quan tâm.”
Tần Diệc nghe đến đây đã cảm thấy có gì không đúng. Diệp Đình Mục chưa từng đánh trận mà không chuẩn bị, đột ngột điều hắn ra ngoài thành, tất có tin tức gì đó. Lại kiên quyết muốn hắn bảo hộ một người như thế, đây vẫn là lần đầu.
Sau đó hắn lại nghe Diệp Đình Mục nói: “Ta đã an bài cho ngươi chức thị vệ ở phủ công chúa. Từ hôm nay trở đi, nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ công chúa.”
Tần Diệc cau mày.
Hắn quen làm sát thủ ẩn trong bóng tối, từ nhỏ trong huấn luyện khắc nghiệt chưa từng có hai chữ “bảo hộ”. Hắn chỉ biết giết người.
Tần Diệc cảm thấy kỳ quái, lại thấy phiền toái, nhưng không trái lệnh Diệp Đình Mục, cũng chẳng nói nhiều, chỉ đáp: “Vâng.”
Giờ Tý vừa giết bốn người, hiện tại hắn lại phải mang theo một thân mùi máu tươi tắm mãi không sạch ra khỏi thành, xuôi nam.
Chức vị Diệp Đình Mục an bài cho hắn không nhỏ – thị vệ cận thân Công chúa Phù Quang. Nói trắng ra, chỉ cần công chúa xuất phủ, đi đâu hắn đều phải bám theo.
Chuyến này tuy là mệnh lệnh, cũng coi như ngày đầu tiên hắn nhậm chức.
Tần Diệc không kịp cải trang, một thân hắc y không phân thiện ác xuyên qua sương mù mịt mờ, một đường xuôi nam. Cách ngoại thành bốn năm mươi dặm thì gặp đoàn xe.
Một đoàn từ phía nam tiến đến, nhìn khí thế xe ngựa cùng vô số hộ vệ đi theo, biết ngay là phượng giá công chúa.
Một đoàn khác từ con đường nhỏ phía đông cắt ngang, trông như đội buôn, nhưng Tần Diệc híp mắt nhìn kỹ, phát hiện bánh xe lún xuống đất cực nông – trong xe rõ ràng không chở hàng.
Không đúng. Tần Diệc thầm nhủ. Hộ vệ công chúa cũng phát hiện, có vẻ không để tâm mà thả chậm tốc độ.
Lúc này ngựa của Tần Diệc lao lên, nhưng vẫn chậm một bước.
Đoàn xe kia cắt ngang chính giữa đường, đột nhiên dừng lại. Người cầm đầu hét lớn một tiếng, mọi người đồng loạt rút đao chặt dây cương, quay ngựa, hơn hai mươi kẻ áo đen xông thẳng vào đoàn xe công chúa.
Sát thủ áo đen của Tướng phủ ẩn nấp hai bên rừng rậm lập tức lao ra, tình cảnh nhất thời hỗn loạn.
Tần Diệc còn cách hai đoàn xe gần nửa dặm, thúc mạnh bụng ngựa, lao thẳng đến xe công chúa.
Nhóm thị vệ hộ tống không phân biệt được ai là thích khách ai là người giúp, mãi đến khi Tần Diệc chém đầu một thích khách trước mặt đầu lĩnh hộ vệ, lại móc lệnh bài Tướng phủ ra chứng minh thân phận, mới được phép đến gần xe công chúa.
Nhưng hắn vẫn luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.
Chuyến này hộ vệ hơn trăm người, hai ba mươi thích khách không thể nào uy hiếp được công chúa. Diệp Đình Mục điều hắn đến đây, tất có nguyên nhân khác.
Tần Diệc chưa kịp nghĩ kỹ, đã thấy một gã sai vặt từ phía sau xe công chúa đi lên. Tay trái hắn ta giấu trong tay áo, leo lên xe, xốc màn xe công chúa.
Động tác lớn mật, mà hộ vệ bên cạnh chỉ liếc một cái rồi rời mắt – rõ ràng quen biết người này.
Ánh mắt Tần Diệc lướt qua bắp đùi vạm vỡ của gã và vật giấu trong tay áo, sắc mặt biến đổi, nhảy xuống ngựa, bước nhanh tiến lên.
Gã sai vặt cúi người, cung kính nói với người trong xe: “Nơi đây nguy hiểm, mời công chúa theo thuộc hạ xuống phía sau xe ngựa.”
Một ma ma lớn tuổi trước tiên bước ra, chân bất ổn suýt ngã. Gã sai vặt đỡ bà, lại đưa tay vào trong xe.
Một cánh tay mảnh khảnh trắng như tuyết vươn ra. Ngay khi sắp chạm vào bàn tay gã, Tần Diệc nhảy vọt lên xe ngựa. Thân xe chấn động mạnh, hàn quang lóe lên. Trường kiếm keng một tiếng, gã sai vặt vô thức quay đầu, còn chưa kịp thấy rõ mặt Tần Diệc đã bị một kiếm cắt cổ.
Mũi kiếm sắc bén từ một bên cổ vạch sang bên kia, cắt đứt mạch máu. Máu tươi phun mạnh, tung tóe đầy người Tần Diệc.
Một thanh chủy thủ tẩm độc rơi khỏi tay gã. Hắn còn chưa kịp phát ra tiếng nào đã “bịch” một cái ngã ngửa ra sau, lưng đập vào khung xe, rồi rơi xuống bùn lầy ẩm ướt.
Tần Diệc một thân hắc y, mặt vấy máu cũng không lau, lạnh lùng thu kiếm vào vỏ, động tác nhanh đến mức khó thấy rõ.
Phương pháp giết người của hắn luôn thô bạo như vậy.
Ma ma tận mắt chứng kiến, sợ đến trắng bệch mặt, kinh hãi nhìn Tần Diệc đứng trên xe ngựa, như thể hắn và thích khách là đồng bọn.
Tần Diệc đưa lệnh bài cho bà xem.
Nhưng không hiểu sao, sắc mặt ma ma lại càng hoảng sợ hơn.
Tần Diệc không để ý, nhảy xuống xe. Bỗng nghe trong xe truyền ra một tiếng động nhỏ. Hắn quay đầu, dùng chuôi kiếm hất màn xe lên nhìn vào, chỉ thấy một tiểu cô nương khuôn mặt trong trẻo như sen đang sợ hãi nhìn hắn.
Trong xe hơi tối, nhưng đôi mắt Tần Diệc còn sắc hơn mắt ưng. Hắn đứng ngoài xe, hơi cúi người đã thấy rõ dung nhan nàng.
Nàng co chân ngồi trong xe, váy phấn choàng lên người. Có lẽ lần đầu gặp cảnh này, như chú thỏ nhỏ bị dọa sợ, không ầm ĩ cũng không khóc.
Hắn dựa vào váy dài khảm kim tuyến cùng trâm cài tóc phượng để nhận ra – đây chính là người hắn phải bảo vệ: Công chúa Phù Quang, Cơ Ninh.
Trên đầu nàng búi tóc xinh đẹp, sạch sẽ nhu thuận, trông đặc biệt đáng yêu.
Tần Diệc quen nhìn người, chỉ liếc mắt đã mơ hồ thấy ánh mắt công chúa có phần giống nghĩa phụ mình.
Ánh mắt hắn lướt qua vòng ngọc trên cổ tay nhỏ nhắn của Cơ Ninh, lại dừng một thoáng nơi vòng eo thon thả, thầm nghĩ nàng quả thật sinh ra với dáng vẻ cần người che chở.
Cơ Ninh không giống trưởng công chúa trấn thủ biên cương xa xôi. Nàng từ nhỏ được nuôi trong thâm cung, gấm vóc châu báu dưỡng thành tính tình mềm mại. Lần này khó khăn lắm mới ra ngoài cung, lại gặp tập kích, rồi chứng kiến Tần Diệc giết người trước mặt.
Nàng làm sao từng thấy cảnh ấy? Tuy không khóc không la, nhưng thân thể đã hơi run rẩy.
Đôi khuyên tai nhỏ trên vành tai phấn hồng cũng rung theo, như bị cục diện này dọa đến thảm thương. Còn chưa khóc, nhưng trông như sắp khóc đến nơi.
Đôi mắt ấy tựa chứa cả nước Giang Nam, ướt át thanh tịnh. Tần Diệc rõ ràng nhìn thấy hình ảnh chính mình đầy máu trong mắt nàng.
Hắn không biết nghĩ gì, siết chặt chuôi kiếm, vô thức lùi lại một bước, chắn trước thi thể thích khách vẫn còn giật giật phun máu.
Sau đó hắn thấy tiểu công chúa vì động tác đột ngột của hắn mà run lên một cái, như thể hắn là mãnh thú hồng thủy.
Ma ma đã biết Tần Diệc là người của Tướng phủ, run rẩy gọi công chúa, cố nén sợ hãi dìu người trong xe.
Nhưng chính bà cũng đứng không vững, lấy đâu ra sức dìu người khác.
Tần Diệc không biết có nên đỡ hay không, chỉ đứng nhìn lão ma ma chậm rãi dìu Cơ Ninh ra khỏi xe ngựa.
Nhìn hai người đưa lưng về phía mình đi về sau xe ngựa, Tần Diệc đột nhiên gọi: “Công chúa Phù Quang.”
Thân hình Cơ Ninh run lên, xoay người, bối rối tránh ánh mắt hắn. Bộ dạng ấy còn sợ hãi hơn cả thích khách vừa rồi mấy phần.
Tần Diệc đưa tay: “Phiền công chúa ban cho thuộc hạ một tín vật, để thuộc hạ trở về báo cáo nhiệm vụ.”
Đây là thói quen khi hắn giết người. Nếu mục tiêu là nhân vật trọng yếu, sau khi giết sẽ lấy một vật trên người đối phương mang về giao cho Diệp Đình Mục, chứng minh nhiệm vụ hoàn thành.
Cơ Ninh không đáp, tiện tay rút túi hương từ trong tay áo đưa cho hắn, rồi cùng ma ma đi về phía sau xe ngựa.
Ma ma hạ giọng, vừa đi vừa an ủi: “Công chúa chớ sợ, sắp đến Dận Đô rồi, chắc không sao nữa…”
Giọng nói ấy theo gió lọt vào tai Tần Diệc. Hắn mặt không đổi sắc lau máu trên mặt, cúi đầu nhìn túi hương trong tay. Hắn ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ đó.
Tần Diệc chỉ hiểu độc, không hiểu hương. Ngoài việc thấy đặc biệt dễ ngửi, cũng chẳng có gì đặc biệt.
Chỉ tiếc, cầm trong tay hắn chưa đầy một lát đã dính không ít mùi máu tanh.
Máu tươi trên tay rơi xuống hoa văn tinh xảo thêu trên túi, nhuộm đỏ cánh hoa phấn trắng không biết tên.
Hắn nhìn một lúc, gói lại, nhét túi hương vào trong ngực.
—
Đoàn xe Cơ Ninh trở lại Dận Đô, Tần Diệc lập tức quay về Tướng phủ phục mệnh.
Hắn đưa túi hương đầy máu đen cho Diệp Đình Mục. Diệp Đình Mục thoáng sửng sốt, trầm giọng hỏi: “Công chúa đã xảy ra chuyện?”
Tần Diệc không hiểu vì sao nghĩa phụ nghĩ vậy, đáp: “Không có.”
Suy nghĩ Diệp Đình Mục thoáng dao động, hô hấp cũng rối một nhịp. Ông hỏi: “Vậy ngươi đưa túi hương này cho ta làm gì?”
Ông còn chưa dứt lời, Tần Diệc đã hiểu ý. Thường ngày hắn đưa vật của ai đó về, người ấy hơn phân nửa đã chết.
Đây là lần đầu hắn làm nhiệm vụ bảo hộ, nên không nghĩ nhiều, chỉ thấy cũng nên mang tín vật về, không muốn sinh hiểu lầm.
Tần Diệc im lặng một lát, nghe Diệp Đình Mục nói: “Trả lại đi.”
Hắn lại nhét túi hương vào vạt áo: “Vâng.”