MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSát Thủ Đêm Động TìnhChương 6: Giao hợp nơi hoan dã

Sát Thủ Đêm Động Tình

Chương 6: Giao hợp nơi hoan dã

1,956 từ · ~10 phút đọc

Lời Cơ Ninh còn chưa dứt, Tần Diệc đột nhiên dán sát lên.

Hắn ngước mắt nhìn rừng trúc rậm rạp đen kịt phía trước, xoay người ghé sát tai nàng, thanh âm trầm thấp giống như tức giận: “Suỵt, công chúa có nghe thấy không?”

Tóc dài của Tần Diệc được buộc cao sau ót, lúc này hắn cúi đầu, đuôi tóc cũng theo đó rủ xuống, lướt qua trước ngực Cơ Ninh.

Xúc cảm mềm mại đặt trên ngực khiến đầu óc Cơ Ninh đều bối rối, lập tức không biết phản ứng thế nào. Nàng chợt nghe ở đâu có tiếng động, dù có người đi nữa sao nàng – công chúa Đại Kỳ – lại phải trốn tránh như vậy.

Nhưng lần này Tần Diệc có lý do chính đáng lấy tay che miệng con gái người ta. Hắn làm tới làm lui phóng đãng như vậy.

Thân thể nam nhân cao lớn rắn rỏi đứng sau lưng nàng, bóng dáng rơi xuống che phủ nàng hoàn toàn, tựa một ngọn núi lớn nga đè lên người nàng. Mặc dù không chạm lên, thế nhưng nhiệt độ cơ thể nóng bỏng xen lẫn khí lạnh đêm khuya lại khiến Cơ Ninh không thể bỏ qua.

Nàng che vành tai đang nóng lên, quay đầu nhìn lại, chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Tần Diệc.

Ánh trăng trắng bạc trải sương, tựa như cái giếng sâu mát lạnh.

Hắn nói.

Cơ Ninh dừng thở, tập trung suy nghĩ nghe ngóng. Phía trước vang lên thanh âm vui vẻ khe khẽ.

Nam tử trầm thấp như mèo dục, nữ nhân thở dốc thanh âm ồ ồ.

Dường như hai người đang hàn huyên gì đó. Cơ Ninh nghe không rõ, chỉ nghe thấy bàn tay nam nhân vỗ lên mông nữ nhân sau lưng là một tiếng “bốp” xa xôi thô bạo không che giấu: “Dâm chủ tử nhà ngươi dạy ngươi dâm đãng như vậy sao? Ta làm chết ngươi…”

Nữ nhân kia liền bắt đầu khóc lóc, tựa như đáng thương đáng thương, nhưng dù thế nào cũng chỉ nói một câu cầu xin tha thứ, ngược lại còn nũng nịu: “Nhanh thêm một chút…”

Những lời uế tạp ấy nàng đã bao giờ nghe. Cơ Ninh kinh ngạc mở to mắt, lông mi run rẩy, hai vành tai đỏ ửng lên.

Hai cái hoa tai đỏ tươi rơi xuống trên vành tai hơi mỏng, như hai giọt máu đỏ bừng treo lủng lẳng.

Cơ Ninh cảm thấy thanh âm này hình như có vẻ quen tai, nhưng giờ phút này nàng không suy nghĩ sâu xa được những thứ này.

Nghe thấy thanh âm dâm loạn vang không ngừng kia, nàng bất giác bắt lấy quần áo Tần Diệc, dưới chân không tự chủ lùi về phía sau một bước, như muốn thu nhỏ mình vào trong lòng ngực hắn.

Tiếng nam nữ giao cấu không ngừng truyền tới từ trong rừng trúc, âm thanh ngày càng gấp gáp. Tiểu công chúa vội vàng mở miệng: “Bên trong… người ở bên trong là đang…”

“Công chúa không biết sao?”

Tần Diệc làm nhiệm vụ thường xuyên mai phục bên trong các đại gia tộc, gặp qua không ít việc xấu xa ngấm ngầm. Đối với mấy loại tình cảnh này sớm đã tập mãi thành thói quen, thậm chí còn có lòng dạ thanh thản nhìn ngón tay đang túm chặt ống tay áo hắn.

Xương ngón tay hết sức nhỏ nhắn, trắng nõn tựa như ngọc, còn có chút run rẩy.

Trông thấy tình cảnh giết người sợ đến như vậy, nghe thấy người dã hợp cũng sợ đến như vậy. Lá gan sao lại nhỏ như vậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, mặt không biểu tình mở miệng: “Lúc ma ma Tư Tẩm nói muốn dạy công chúa, ta nhớ công chúa nói khoác mà không biết ngượng, còn nói không thích nam nhân đứng đầy sân kia.”

Một câu sau hắn chưa nói, nhưng Cơ Ninh biết là cái gì.

Nàng còn từng nói chỉ thích người như hắn vậy.

Tâm trí tiểu công chúa chấn động, nàng nhếch môi, quay người định lên đường trở về. Nhưng Tần Diệc lại ngăn trước người nàng, không cho nàng đi.

Ánh trăng sáng chiếu trên mặt nàng, làn da mỏng manh được phủ một lớp hồng như cánh hoa phù dung.

Tần Diệc vẫn là mặt quan tài không thay đổi, nhưng khi hắn ngước mắt, phía dưới là một đôi mắt như sói hoang trong sa mạc.

Hắn nhìn qua gương mặt Cơ Ninh đỏ bừng mất định hướng, chậm rãi nói: “Nam nữ hoan ái, cá nước thân mật, đây chính là chuyện bọn họ đang làm.”

Ánh mắt rơi vào trên người nàng bỏng cháy, như là nàng đang thiếu nợ hắn cái gì.

Rất nhanh, âm thanh trong rừng dần yếu đi, người bên trong có lẽ đã xong việc.

Động tĩnh rất nhỏ truyền tới. Một chuỗi tiếng bước chân tới gần từ sau lưng Cơ Ninh. Nam nhân vừa dã hợp với người khác chậm rãi bước ra từ trong rừng, nhìn hai người do dự trên đường mòn, híp mắt: “A? Phù Quang.”

Giọng nói này quả thật hết sức quen tai. Cơ Ninh xoay người, mượn ánh trăng nhìn về người đứng cuối con đường – rõ ràng là tiểu thế tử Cơ Chiếu cùng đi hành cung nghỉ mát.

Cơ Ninh sửng sốt một lúc lâu, tựa hồ không nghĩ tới người làm chuyện trong rừng là hắn. Nhưng sau khi nghĩ lại, cảm thấy theo lý thì chính là hắn.

Ngoại trừ thế tử hoang đường phóng túng, còn có ai cả gan làm loạn như vậy.

Lúc này chỉ thấy một mình hắn, cung nữ kia có lẽ sợ hãi, tránh trong rừng chưa đi ra.

Cơ Ninh nghe góc tường bị bắt tại trận, đỏ mặt hành lễ: “Thế tử ca ca.”

Động tác Tần Diệc ngừng lại, lườm nàng.

Cơ Chiếu chính là huyết mạch còn sót lại của An Thân Vương. Năm đó Diệp Đình Mục giết cả nhà phủ An Vương, chỉ buông tha duy nhất cho Cơ Chiếu mới gần hai tuổi.

Khó nói là vì động lòng trắc ẩn hay muốn mang lại thanh danh tốt cho Cơ Minh Phong.

Tóm lại nay đã hơn mười năm trôi qua, Cơ Chiếu cũng coi như bình yên vô sự trưởng thành.

Hắn không có đảng phái chính trị trong triều, không có người thân trong cung, không ai quản lý, tính tình trác táng. Ngày thường ngoài việc đi thanh lâu thì chính là đến sòng bạc.

Vốn lại sinh ra bộ dạng âm nhu đa tình, cung nữ trong nội cung không biết bị hắn tai họa bao nhiêu.

Ngày thường Cơ Chiếu đối với Cơ Ninh ngược lại thập phần hiền lành. Lúc trước hai người đọc sách cùng học đường, hắn còn giúp Cơ Ninh gánh không ít tai họa.

Tóc Cơ Chiếu rối tung xõa trên vai, quần áo không chỉnh tề đã đi tới. Ánh mắt vòng qua lại mấy cái trên người Tần Diệc và Cơ Ninh, nhướng mày: “Phù Quang ở đây làm gì vậy, nghe góc tường ca ca à?”

Cơ Ninh da mặt mỏng, nghe hắn nói vậy thoáng chốc quẫn bách đỏ cả mặt, còn trừng mắt nhìn Tần Diệc ngăn cản không cho nàng rời đi.

Tần Diệc đứng sau lưng nàng nghiêm mặt giả chết.

Cơ Ninh nói quanh co: “Không có, trời tối đen, ta nhất thời đi nhầm đường.”

Cơ Chiếu ra vẻ đã hiểu “À” một tiếng: “Thị vệ kia của ngươi cũng không tìm ra đường?”

Hắn giống như đang kết luận Cơ Ninh nghe lén, giương cao môi cười cười: “Nghe cũng nghe rồi, xấu hổ cái gì, ca ca cũng không phải người hẹp hòi.”

Hắn đột nhiên cúi người, cười híp mắt nhìn chằm chằm vào mắt Cơ Ninh. Sau lưng tóc lả tả rủ xuống, khoác ánh trăng rơi xuống trước người.

Cổ áo hắn mở rộng, áo trong cũng bị người kéo rối loạn. Khoảng cách gần như vậy, Cơ Ninh có thể trông thấy trên cổ hắn lưu lại dấu son môi nhàn nhạt.

“Chậc chậc, sao biểu lộ như vậy, ca ca ức hiếp ngươi rồi?” Cơ Chiếu nhìn cái mũi cũng ửng đỏ vì mắc cỡ của nàng, vươn tay muốn gõ một cái.

Nhưng suy nghĩ một chút ngón tay mình vừa rồi chạm vào địa phương nào, lại cau mày thu về.

Hắn chậm rãi đứng thẳng người, ánh mắt ngừng chốc lát trên người Cơ Ninh, ánh mắt đảo qua vòng eo mảnh khảnh của nàng, có thâm ý khác cảm thán: “Thời gian trôi qua nhanh thật, Phù Quang cũng đã lớn thành đại cô nương rồi.”

Lời cuối rơi xuống, một cỗ sát khí đột nhiên áp về phía hắn.

Tần Diệc híp mắt nhìn hắn, tay đã đè lên chuôi kiếm, giống như chuẩn bị lúc nào cũng có thể rút ra.

Cơ Chiếu không để trong lòng lắm, hắn thậm chí nhìn cũng chưa từng nhìn Tần Diệc, trực tiếp lướt qua hai người rời đi, giọng điệu lười biếng: “Đêm đã khuya, ca ca mệt mỏi, Phù Quang cũng sớm đi về nghỉ ngơi đi.”

“À, đúng rồi.” Hắn nhớ tới người còn ẩn nấp trong rừng, có ý tốt nói: “Tiểu cung nữ thân mềm, mặt mũi mỏng, Phù Quang chớ dọa nàng.”

Sau khi trở lại tẩm cung, Cơ Ninh tâm thần bất định ngồi một hồi lâu trước bàn trang điểm.

Một lát sau, nàng gọi thị nữ cầm đèn lại: “Phi Thu đâu?”

“Giúp công chúa đi múc nước rồi, công chúa muốn gọi nàng sao?”

Cơ Ninh gỡ trâm cài tóc, nhẹ nhàng thả xuống: “Không cần, ta chờ cũng được.”

Thị nữ đóng cửa lui ra: “Vâng.”

Phi Thu hơn mười tuổi đã hầu hạ bên người Cơ Ninh. Lý ma ma tuổi già, có rất nhiều điều Cơ Ninh chỉ nói cùng Phi Thu.

Nhưng đến lúc Phi Thu hầu hạ nàng tắm rửa, Cơ Ninh cũng không biết phải mở miệng như thế nào.

Tiểu công chúa nằm bên trên thùng tắm, vớt một cánh hồng lên trong tay lật qua lật lại mà bóp, rõ ràng đang có điều gì đó trong lòng.

Cánh hoa nát ra, nước hoa hồng chảy xuống. Nàng tựa hồ bởi vậy nhớ tới cái gì, đỏ mặt nhỏ giọng gọi Phi Thu kỳ lưng giúp nàng.

“Hả? Sao vậy công chúa?”

Cơ Ninh nghiêng người, tóc dài ướt sũng choàng trên vai nàng, lộ ra khuôn mặt bị nước làm ướt nhẹp, bị hơi nóng hấp hơi phấn nhuận, vừa xinh đẹp lại yêu kiều.

Cơ Ninh mấp máy môi, âm thanh rất nhỏ hỏi nàng: “Loại chuyện nam nữ ấy… có phải rất thoải mái hay không?”

Tay Phi Thu run lên, cái gáo múc nước rơi vào trong thùng, đỏ mặt: “Công chúa, nô tỳ nào đâu biết!”

Dứt lời, nàng lại nhìn Cơ Ninh: “Công chúa, có phải người có người trong lòng rồi không?”

“Không phải.” Cơ Ninh không nói cho nàng chuyện tối nay mình gặp phải: “Chỉ là… chỉ là tò mò…”

Nữ nhân mười bảy mười tám tuổi, tò mò loại chuyện này là bình thường.

Phi Thu nghe nàng nói vậy, lo nghĩ, thần bí tiến đến bên tai Cơ Ninh, nhỏ giọng nói: “Nô tỳ nghe người khác nói qua, nói cái loại tư vị này, đúng là làm cho người ta muốn ngừng mà không được.”

Cơ Ninh hồ nghi nhìn nàng: “Thật sự?”

“Nhất định là thật.” Phi Thu nói: “Bằng không thì trong nội cung cũng sẽ không có nhiều thị vệ và cung nữ yêu đương vụng trộm như vậy.”

Thị vệ…

Trong đầu Cơ Ninh đột nhiên hiện ra một khuôn mặt anh tuấn lãnh đạm. Lông mi nàng run rẩy, ngón chân vùi trong nước nhẹ nhàng cuộn lên, khẽ “A” một tiếng.

Không biết tin hay là không tin.