Hoàng cung tại Tuyên Chính Điện.
Chấm dứt buổi triều sáng, bá quan tốp năm tốp ba trò chuyện rời khỏi đại điện, tiếng nói chuyện rì rầm vang ngoài hành lang.
Diệp Đình Mục đi cuối đám người, còn chưa bước ra khỏi Tuyên Chính Điện thì một thái giám đột nhiên bước nhanh tới, gọi ông ta lại.
“Diệp đại nhân dừng bước.”
Thái giám cúi người cung kính: “Diệp đại nhân, bệ hạ mời đại nhân đến Nội Điện nghị sự.”
Diệp Đình Mục hỏi: “Là chuyện gì vậy?”
“Cái này nô tài nào dám hỏi nhiều.” Trong lúc nói, thái giám giảm thấp âm thanh, đưa tay che miệng thì thầm: “Nhưng nô tài nghĩ, có liên quan đến xác nhận thiên tai ở quận Nam Hà.”
Hộ bộ thượng thư phía trước nghe thấy mấy chữ “giúp nạn thiên tai”, hắn liếc nhìn Diệp Đình Mục theo thái giám đi vào Nội Điện, ngẩng đầu ngắm mảnh trời vuông vức, thầm nghĩ: Sắp có biến lớn.
—
Cung nhân hầu hạ trong Nội Điện đã lui hết, trong điện chỉ còn một mình Nữ Đế Cơ Minh Phong. Bà đang ngồi sau án thư xử lý đủ loại tấu chương trình lên hôm nay.
Thái giám ý tứ chờ Diệp Đình Mục một lát, hắn lướt qua rèm đi vào bẩm báo: “Thượng, Diệp đại nhân đến rồi.”
Cơ Minh Phong đang phê lý công văn, nghe tiếng cũng không ngẩng đầu: “Đã biết, lui ra đi.”
Thái giám xoay người rời đi: “Vâng.”
Sau khi cửa điện khép lại, trong điện chỉ còn hai người – bà và Cơ Minh Phong. Trong phòng thoang thoảng mùi hương, băng tân mát lạnh. Cơ Minh Phong tựa như quên mất còn có người, nhanh chậm xử lý xong tấu chương trong tay, mới ngẩng đầu nhìn dáng vẻ phía sau rèm đã đợi một lúc lâu.
Tóc đỏ áo đỏ, đầu đội mũ ô sa vô thanh vô tức cung kính làm lễ, không ra sai sót chút nào.
Ánh mắt đơn độc của bà trợn lên đầy uy lực, như đầm lầy sâu thẳm u ám kia.
Cơ Minh Phong nhìn thấy gương mặt Diệp Đình Mục đang nhìn chằm chằm vào mắt mình.
Bà buông tấu chương, đổi sắc mặt nói: “Nhìn cái gì?”
Diệp Đình Mục nghe vậy, rủ mắt xuống, chắp tay hành lễ, nhận tội nhẹ nhàng tựa mây trôi: “Vi thần thất lễ.”
Tay áo rộng rủ xuống trước người, lộ ra một nửa cổ tay, mơ hồ thấy được ống tay áo lót trắng noãn bên trong.
Tựa hồ gầy đi chút ít.
Cơ Minh Phong nhìn thoáng qua, thu hồi ánh mắt. Chỉ là Diệp Đình Mục lại chú ý tới ánh mắt của bà.
—
Tiên đế nhân đức, tâm địa thiện lương, lại không có phúc phận con cháu đầy đàn. Con cái dưới gối người chết trẻ, người chết bệnh, đến cuối cùng sống đến trưởng thành chỉ còn một đứa con gái là Cơ Minh Phong.
Sống đến trưởng thành cũng coi như may mắn. Cơ Minh Phong khi còn bé thân thể yếu ớt, ngày sinh nhật mười bốn tuổi ấy, tiên đế thấy cũng chỉ còn lại một đứa con gái này, cùng hoàng hậu lên chùa Hồng An cầu phúc.
Trụ trì trong chùa thấy tiên đế, nói tiên đế Long khí cường thịnh, con cái vô phúc tiêu thụ, cho nên liên tiếp qua đời. Nếu tiểu công chúa rời Dận Đô, giao cho người có phúc khí tốt mang theo bên mình vài năm thì có thể cường tráng thân thể, kéo dài tuổi thọ.
Tiên đế không dám không tin, suy tư một đêm về người có phúc khí tốt bên mình, càng nghĩ, cuối cùng giao Cơ Minh Phong cho Đại Tướng Quân trăm trận trăm thắng trong triều, đưa đến biên cảnh xa nhất hoàng cung.
Đại mạc cát vàng, tà dương lẻ loi, vừa đi chính là ba năm.
Ba năm sau về kinh, công chúa năm đó mềm mại vô lực đã trổ mã thành tiểu tướng quân, tư thế hiên ngang, một cây trường thương xuất thần nhập hóa, khiến lão hoàng đế nhìn mà ướt mắt.
Cũng ở năm ấy, tân khoa trạng nguyên Diệp Đình Mục vừa thấy đã yêu Cơ Minh Phong trong bữa tiệc cung đình.
Sau khi Cơ Minh Phong gọi Diệp Đình Mục đi vào, thấy hắn đứng bất động, hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Diệp Đình Mục nói đúng sự thật: “Bệ hạ.”
Cơ Minh Phong nhíu mày: “A? Trẫm ở ngay trước mắt ngươi, có gì mà nghĩ.”
Năm đó lúc Cơ Minh Phong còn là công chúa, bởi vẻ ngoài xinh đẹp vang danh Dận Đô. Về sau rèn luyện mấy năm sa trường, mười sáu tuổi xưng đế, hôm nay đã dưỡng thành khí thế đế vương không giận mà uy.
Nhưng chỉ nhìn ngữ khí vui giận không phân này, cũng làm lòng người kinh sợ. Song ngữ khí Diệp Đình Mục vẫn bình thường, nghiêm trang.
Hắn nói: “Do tâm không do ta.”
Muốn chính là muốn, vô luận có đang trước mắt hay không, dù sao vẫn là muốn.
Cơ Minh Phong khẽ cười một tiếng, không tiếp tục để ý hắn.
Bà cầm một quyển tấu chương từ trên bàn đưa cho hắn: “Hộ bộ trình lên đấy, nhìn xem.”
Diệp Đình Mục tiếp nhận, mở ra nhìn qua, phát hiện trong tấu chương viết về chuyện lũ lụt quận Nam Hà. Trưởng quận Nam Hà cầu hộ bộ chi tiền tu sửa đập nước mương máng.
Cơ Minh Phong đứng dậy, nghiêm mặt nói: “Năm năm sửa ba lượt, năm nay sửa năm nay hỏng. Trẫm phái mật thám đi quận Nam Hà dò xét, thám tử hồi âm nói quận trưởng Nam Hà phúc hậu bức người, nạn dân dọc đường lại gầy như que củi, lương thực giúp nạn thiên tai trộn lẫn vỏ trấu, dân chúng càng không có chỗ ở.”
Bà nói qua, lại rút một quyển tấu chương ném lên bàn: “Đây là quận trưởng Nam Hà đưa tới, cả quyển đều nói hồng thủy hung mãnh, đập lớn không cách nào ngăn cản, muốn tiền và lương thực giúp nạn thiên tai, một chữ không đề cập dân chúng không chỗ ở!”
Diệp Đình Mục thấy bà bắt đầu tức giận, buông sổ con, rót chén trà cho bà, hai tay đưa đến bên môi bà, thấp giọng: “Bệ hạ yên tâm, vi thần sẽ làm tốt việc này.”
Hắn đứng rất gần, đôi mắt như lúc trước nhìn chằm chằm trên mặt bà, chỉ khác là giờ phút này ánh mắt hắn lưu luyến lại yên tĩnh.
Gương mặt tuấn mỹ ấy vẫn như thường ngày, liếc mắt một cái đã không muốn dời đi. Vốn chẳng mấy khi cười, mỹ nhân lạnh tựa ngọc, duy chỉ ánh mắt nóng rực, dường như trong thể xác đang bừng lên ngọn lửa mãnh liệt.
Người đem lòng yêu thương thời trẻ, đã cách nhiều năm, nhưng ánh mắt nhìn mình vẫn y hệt năm đó.
Cơ Minh Phong thản nhiên nói: “Trẫm còn chưa nói, ngươi đã biết phải làm thế nào rồi ư?”
Diệp Đình Mục nói: “Lòng ta hướng quân tâm, vi thần không dám phỏng đoán thánh ý, nhưng cũng nên học.”
Cơ Minh Phong nhìn hắn, không uống chén trà kia, mà đột nhiên nắm cằm hắn, dùng sức cắn lên môi hắn.
Bà như có chút hận bản thân, hận mình tại sao khống chế không nổi mà hôn hắn.
Phát giác bàn tay ôm sau thắt lưng, răng Cơ Minh Phong dùng sức, trách mắng: “Khi quân phạm thượng, thực nên trị ngươi trọng tội.”
Hậu cung Cơ Minh Phong đã trống rỗng nhiều năm. Lần này xuất hành nghỉ mát, ngoại trừ vài đại thần, chỉ có đoàn người Cơ Ninh và thế tử.
Cơ Ninh đêm qua không nghỉ ngơi tốt ở dịch trạm, cả ngày đều buồn ngủ.
Đội ngũ đi đường lớn, rừng rậm thưa thớt, mặt trời lại đang lúc gay gắt nhất. Tần Diệc cưỡi ngựa đồng hành một bên xe ngựa Cơ Ninh, nghe trong xe lặng yên không một tiếng động, lo lắng nàng bị cảm nắng, cách một lát lại xác nhận một lần.
Hắn gõ lên cửa sổ xe, không nói không rằng, gõ ba cái rồi ngừng.
Không nghe thấy trả lời, sau khi đếm đến ba, hắn lại gõ ba cái nữa.
Trong xe ngựa truyền ra thanh âm sột soạt, Cơ Ninh xác nhận bị hắn đánh thức. Một lát sau, như hắn bình thường đập vang lên vách xe.
Chỉ là âm thanh kia yếu ớt chậm chạp, như vẫn còn buồn ngủ.
Tần Diệc nghe thấy, nhìn phía trước tiếp tục chạy đi.
Nhưng qua hai khắc, chờ đến lúc người bên trong sắp ngủ say, Tần Diệc lại gõ xe ngựa. Cơ Ninh vẫn đáp trả hắn.
Nhưng đến lần thứ ba Tần Diệc gõ vang xe ngựa, Cơ Ninh đột nhiên đẩy cửa gỗ ra, nhìn hắn bực mình nói: “Tần Diệc, một mình ngươi có phải cảm thấy nhàm chán quá hay không?”
Cho nên mới trêu chọc ta.
Nửa câu sau tiểu công chúa không hỏi ra lời, nhưng Tần Diệc đại khái cũng nghe ra ý tứ này.
Hắn lại không phủ nhận, mà sắc mặt bình tĩnh gật đầu: “Có chút.”
Thuần túy tưới dầu vào lửa.
Cơ Ninh nhíu mày, nàng đã có chút hối hận dẫn hắn đi ra.
Nàng cúi đầu, chọn lựa trong sọt đựng đá, móc ra một khối băng vụn lớn cỡ bàn tay, đưa qua cửa sổ.
Có lẽ sợ làm ướt váy, tay trái nàng vịn ống tay áo, lộ ra một đoạn cánh tay tựa nhuyễn ngọc. Hình dáng nhỏ nhắn cân xứng dưới ánh mặt trời sau giờ ngọ, được đất vàng phụ trợ, không ngừng chói mắt.
Tần Diệc cúi đầu, trông thấy giữa cổ tay nàng có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ hồng, tươi sáng rõ nét gây chú ý, như chu sa rơi trên tờ giấy trắng.
Khối băng trắng lạnh nằm trong lòng bàn tay nàng, nước đá tan chảy xuống ngón giữa. Cơ Ninh đưa tay về phía Tần Diệc: “Hừ, ngươi cầm lấy đi.”
Tần Diệc thò tay nhận lấy, chiếm đầy tay nàng, trong tay hắn cũng chỉ bằng nửa bàn tay.
Cơ Ninh dường như đang huấn luyện cẩu, nàng nói: “Trước lúc băng tan hết, không được lại gõ xe ngựa của ta.”
Tần Diệc nhìn nàng đóng cửa gỗ lại, lại nhìn băng trong tay, cũng nghe lời, nắm chặt khối băng, cho đến khi đến hành cung cũng không tiếp tục quấy phá nàng.
—
Xe ngựa đi hai ngày một đêm, tới ngày thứ hai trước lúc mặt trời lặn cuối cùng cũng tới nơi.
Hành cung ở Lăng An – kho lương của Kỳ quốc. Như Cơ Ninh nói, đích xác núi bị nước bao quanh, nhiệt độ thích hợp.
Sau khi dàn xếp tốt, Cơ Minh Phong cử hành một bữa tiệc nhỏ chiêu đãi mọi người.
Cơ Ninh ngủ một đường, lúc này tinh thần tốt gấp trăm lần. Sau khi ăn no liền rời tiệc.
Bữa tiệc đèn đuốc sáng trưng, ăn uống linh đình, mọi người trò chuyện tận hứng. Nàng cũng không lên tiếng, yên lặng đứng dậy, cầm váy lén lút đi ra ngoài.
Tần Diệc cùng Cơ Ninh ngồi cách nhau mấy chỗ, ở ngay chỗ nàng rời khỏi nhất định phải đi qua. Thời điểm Cơ Ninh đi qua phía sau hắn, Tần Diệc không nói tiếng nào mà đi theo.
Thị nữ bên người nàng không có ở đây. Một mình nàng cầm ngọn đèn lồng nhỏ, bị kích động đi ra ngoài cung. Trong đêm tối giống như bé thỏ con nhảy nhót về phía trước, vui sướng chạy về phía thành Lăng An đèn hoa rực rỡ mới lên.
Làn váy tung bay, hai sợi tóc dài đen nhánh mềm mại bên tai phấp phới trong gió. Thường Nga Bôn Nguyệt sợ cũng không vui mừng bằng nàng lúc này.
Từ lúc tới đây lúc nào cũng có người vây quanh, sợ nàng dập đầu bị thương, cho tới nay chơi không được tận hứng. Sợ là ý nghĩ một mình ra ngoài chơi đã ấp ủ không biết bao lâu.
Lần này thật vất vả có cơ hội, đương nhiên không chịu buông tha.
Tần Diệc nhìn Cơ Ninh chạy ra bên ngoài, không nói không ngăn cản, chỉ không xa không gần theo sát.
Cửa lớn hành cung có thị vệ gác. Cơ Ninh đã sớm chuẩn bị, nàng móc lệnh bài từ trong tay áo, dăm ba câu đã lừa hai gã thị vệ thả đi.
Cửa lớn mở ra, mắt thấy cách ánh sáng tự do chỉ còn một bước, Tần Diệc đi theo một đường đột nhiên lên tiếng gọi nàng lại.
“Công chúa đây là đi lạc đường, hay có ý định một mình ra ngoài?”
Thân hình Cơ Ninh cứng đờ. Tần Diệc dường như trông thấy hai cái lỗ tai nhỏ trên đầu nàng rủ xuống.
Nàng bất đắc dĩ xoay người, chỉ thấy Tần Diệc cầm kiếm đứng trong bóng trúc, yên tĩnh nhìn nàng.
Hắn vân vê lá trúc non xanh đậm trong tay, thảnh thơi vuốt vuốt, bộ dạng bất động thanh sắc kia thấy thế nào cũng làm người điên tiết.
Tần Diệc vài bước đi đến trước người nàng, nhìn khuôn mặt nàng đáng thương sa sút tinh thần, rất hào hứng vươn tay: “Thuộc hạ đưa công chúa quay về tẩm cung nhé?”
Một tầng mỏng ánh trăng trải mông lung trên mặt hồ, gió nhẹ lướt qua hồ trong, lăn tăn gợn sóng, hồ nước như có những vì sao lập lòe.
Hương hoa nức mũi, bóng trúc loang lỗ. Cơ Ninh và Tần Diệc một trước một sau đi trên đường quay về tẩm cung. Cảnh đẹp toàn cung cũng không làm mất đi phiền muộn trong lòng tiểu công chúa.
Nàng cảm thấy Tần Diệc thật sự quá xấu, tức giận một đường không thèm nói gì với hắn.
Đèn lồng trong tay bị gió thổi tắt, Cơ Ninh cũng không đốt lại, men theo con đường ánh trăng chiếu sáng, buồn bực đi lên phía trước, đi lạc sang đường khác cũng không phát hiện.
Tần Diệc nhìn nàng quẹo vào con đường nhỏ heo hút không người, lên tiếng gọi: “Công chúa.”
Cơ Ninh bị hắn trêu đùa một hồi, lúc này cơn giận chưa tan, thanh âm khó chịu: “Ta không muốn nói chuyện với ngươi.”
Tần Diệc im lặng không nói, thầm nghĩ đây là chọc người nóng nảy.
Mãi sau, ngón tay hắn gõ vang vỏ kiếm, đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi: “Đã tan rồi.”
Cơ Ninh nghe lời nói bất chợt của hắn, tức giận hỏi: “Cái gì tan?”
“Công chúa muốn tận mắt nhìn sao?”
Cơ Ninh đang giận hắn, lại có chút tò mò. Nàng suy nghĩ một lát, dừng bước, quay người hỏi: “Cái gì?”
Tần Diệc vươn tay, cho nàng xem lòng bàn tay rỗng tuếch: “Băng công chúa cho thuộc hạ đã tan rồi.”
Trước lúc băng tan hết, không cho phép làm phiền nàng.
Đây là lời Cơ Ninh nói với hắn trên đường.
Tần Diệc lại nói: “Lúc ở Dận Đô công chúa đã từng nói, bảo khi thuộc hạ thấy công chúa, bước đi chậm lại một chút.”
Hắn nghiêm trang giải thích: “Vì vậy trước đó thuộc hạ mới không thể kịp thời đuổi theo công chúa.”
Hắn cụp mí mắt, chuyên chú nhìn nàng, nói cực kỳ nghiêm túc. Cơ Ninh bị lý lẽ của hắn hù cho sửng sốt trong chớp mắt.
Sau khi kịp phản ứng, nàng giơ tay “bốp” một cái đánh vào lòng bàn tay hắn, tựa như phu tử cầm thước giáo huấn đệ tử, hai hàng lông mày nhỏ nhắn khẽ chau: “Nói bậy!”
Giọng điệu răn dạy của nàng mềm nhũn, lực đánh hắn càng nhẹ như gió thổi. Với năng lực phản ứng của Tần Diệc, né tránh là chuyện dễ dàng, nhưng hắn không tránh, năm ngón tay khép lại, nắm chặt tay Cơ Ninh.
Khớp xương ngón tay hắn thon dài, hai tay dùng đao kiếm đã quen, lòng bàn tay đầy vết chai. Ra tay cũng không có nặng nhẹ lễ nghi, lúc chà qua làn da khơi nên một cảm giác ngứa ngáy khó tả.
Hắn rủ mắt xuống, ngón cái đặt giữa cổ tay Cơ Ninh, như có như không cọ xát một cái lên nốt ruồi đỏ trên cổ tay nàng.
Nhiệt độ cơ thể hắn cực nóng, lúc nhẹ nhàng mơn trớn cổ tay, Cơ Ninh cảm giác dường như bị một ngọn lửa nhỏ đốt cháy một cái.
Nàng ngẩn người, lập tức nghĩ tới lúc trên đường, Tần Diệc cũng nắm tay nàng như vậy, đỡ nàng xuống xe ngựa.
Sau đó, nàng lại tự nhiên nhớ tới tình cảnh hắn nắm eo nàng ôm xuống từ xe ngựa.
Suy nghĩ đến đây, Cơ Ninh lập tức phiền muộn đỏ mặt. Nàng rút tay ra: “Không biết lễ nghi, Tần Diệc lần sau ngươi còn như vậy, ta sẽ phải trị tội ngươi.”