Thị trấn mờ sương đón Thảo bằng một trận mưa đầu mùa bất chợt, dai dẳng và lạnh buốt. Tiếng bánh xe lăn trên con đường lát đá dẫn vào biệt thự cổ nhà họ Lê nghe buồn tẻ đến lạ lùng. Sau biến cố kinh hoàng của gia đình ở phố thị, Thảo thấy mình như một mảnh linh hồn lạc lối, bị gió thổi bạt đến nơi mà cô từng gọi là tổ ấm của chị gái mình.
Duy đứng đó, dưới mái hiên căn nhà gỗ mang đậm hơi thở kiến trúc Đông Dương. Anh không mặc vest, chỉ đơn giản là một chiếc áo len mỏng màu xám tro và chiếc quần tây sẫm màu. Đôi mắt anh sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ sau cơn bão, nhìn cô em vợ đang run rẩy trong tà áo mỏng.
“Vào nhà đi em. Mưa lạnh lắm.” – Giọng Duy trầm thấp, hơi khàn, nó không mang vẻ vồn vã của người thân, cũng không lạnh lùng như người lạ. Nó khiến Thảo có cảm giác như một luồng điện nhẹ vừa chạy dọc sống lưng.
“Chị... chị An đâu anh?” – Thảo lí nhí, đôi tay gầy gò siết chặt quai túi xách.
“Chị em có ca phẫu thuật đột xuất ở bệnh viện tỉnh, đêm nay có lẽ không về. Anh đã dọn sẵn phòng cho em rồi.”
Duy tiến lại gần, cầm lấy chiếc vali từ tay cô. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, những ngón tay anh vô tình lướt qua mu bàn tay Thảo. Một sự đụng chạm thoáng qua nhưng lại nóng rực, đối lập hoàn toàn với cái lạnh của cơn mưa ngoài kia. Thảo giật mình lùi lại một bước, tim đập chệch đi một nhịp. Cô vội vã cúi đầu, cố giấu đi sự bối rối đang lan nhanh trên gò má.
Căn nhà này quá lớn cho hai người. Tiếng mưa rơi trên mái tôn, tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả hơi thở của đối phương. Duy đi trước, bóng lưng cao lớn của anh đổ dài trên hành lang gỗ sậm màu. Thảo đi sau, nhìn theo bóng lưng ấy, một cảm giác bất an xen lẫn sự tò mò len lỏi vào tâm trí.
Đêm đó, Thảo nằm trong căn phòng khách, mùi hương của gỗ cũ và hơi ẩm của mưa bao trùm lấy cô. Nhưng ám ảnh nhất vẫn là mùi đàn hương thoang thoảng từ người Duy khi anh đứng gần cô lúc nãy. Nó không nồng nặc, nhưng lại vô cùng dai dẳng, giống như một lời mời gọi đầy kín đáo và nguy hiểm.
Cơn mưa trái mùa này, dường như không chỉ mang theo cái lạnh, mà còn mang theo một điềm báo về những ngày sắp tới – những ngày mà ranh giới giữa tình thân và những khát khao thầm kín sẽ dần trở nên mờ mịt.