Cái lạnh ở thị trấn vùng cao này không giống như cái lạnh buốt giá của phố thị, nó mang theo hơi ẩm của đại ngàn, thấm sâu vào da thịt qua từng khe cửa gỗ. Đêm đầu tiên ở nhà anh rể, Thảo không sao chợp mắt được. Tiếng đồng hồ quả lắc ở phòng khách cứ gõ từng nhịp đều đặn, khô khốc, như thể đang đếm ngược những ngày bình yên cuối cùng của cô.
Khát. Một cơn khát khô cháy từ cổ họng khiến Thảo phải rời khỏi giường. Cô rón rén mở cửa, bước chân trần trên sàn gỗ lạnh ngắt. Hành lang tối om, chỉ có ánh trăng mờ đục xuyên qua lớp sương mù dày đặc bên ngoài cửa sổ, hắt lên vách tường những hình thù kỳ dị.
Vừa bước qua ngã rẽ dẫn xuống cầu thang, Thảo khựng lại. Một bóng người cao lớn đang đứng bên cửa sổ lớn ở phòng sinh hoạt chung. Duy. Anh đứng đó, ngược sáng, chỉ thấy một dáng hình cô độc giữa bóng đêm. Anh không bật đèn, trên tay cũng không có điếu thuốc nào, chỉ đơn giản là đứng lặng im nhìn vào màn sương vô định.
“Vẫn chưa ngủ sao?” – Duy không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm mặc của anh vang lên giữa không gian tĩnh mịch khiến Thảo giật mình.
“Em... em xuống tìm nước uống.” – Thảo bối rối, hai tay vô thức đan vào nhau.
Duy xoay người lại. Trong bóng tối, đôi mắt anh dường như sáng hơn thường lệ, nó không chứa đựng sự phán xét, nhưng lại mang một sức nặng khiến người đối diện thấy nghẹt thở. Anh tiến lại gần phía cô. Mỗi bước chân của Duy đều rất nhẹ, nhưng với Thảo, nó giống như những nhịp trống dồn dập trong lồng ngực.
Khi khoảng cách chỉ còn lại chừng hai bước chân, Duy dừng lại. Anh nhìn thấy bả vai Thảo đang run lên vì lạnh. Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh, làn da trắng nhợt nhạt dưới ánh trăng càng thêm phần mong manh, dễ vỡ. Không nói một lời, Duy cởi chiếc áo khoác cardigan len dày mà anh đang khoác trên vai, rồi chậm rãi bước tới, choàng lên người cô.
Hơi ấm từ cơ thể anh ngay lập tức bao bọc lấy Thảo. Và rồi, cái mùi hương ấy – mùi gỗ đàn hương thanh tao nhưng đầy nam tính – sực nức vây lấy khứu giác cô. Nó không phải là một sự đụng chạm trực tiếp, nhưng việc khoác lên mình chiếc áo còn vương hơi ấm của anh khiến Thảo cảm thấy như mình đang bị anh ôm chặt lấy.
“Cảm... cảm ơn anh.” – Giọng cô run rẩy, không rõ vì lạnh hay vì một xúc cảm lạ lùng nào đó đang trỗi dậy.
Duy đưa tay lên, định giúp cô chỉnh lại cổ áo, nhưng ngón tay anh bỗng khựng lại giữa không trung, chỉ cách làn da cổ của Thảo vài milimet. Anh có thể ngửi thấy mùi hương thiếu nữ thanh khiết tỏa ra từ mái tóc cô, một mùi hương dịu nhẹ đối lập hoàn toàn với sự u tối của căn nhà này.
Cánh tay Duy hạ xuống, nhưng ánh mắt anh thì không rời khỏi khuôn mặt cô. Một sự chiếm hữu thầm lặng hiện rõ trong đôi đồng tử ấy, dù anh vẫn cố giữ cho mình vẻ điềm tĩnh của một người anh rể chuẩn mực.
“Uống nước xong thì về phòng sớm đi. Ở đây dễ cảm lạnh lắm.”
Duy lướt qua cô để trở về phòng mình. Thảo đứng trơ trọi giữa hành lang, chiếc áo khoác rộng thùng xình của anh che phủ lấy cơ thể cô, hơi ấm và mùi hương ấy như một loại chất gây nghiện, khiến cô vô thức đưa tay lên siết chặt vạt áo, hít một hơi thật sâu. Sự quan tâm này quá đỗi ngọt ngào, nhưng cô cũng đủ tỉnh táo để nhận ra, nó mang theo một vị đắng của sự cấm kỵ mà cô không nên chạm tới.