MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cánh Cửa Khóa ChặtChương 3

Sau Cánh Cửa Khóa Chặt

Chương 3

633 từ · ~4 phút đọc

Tiếng động cơ xe ô tô vang lên ngoài sân vào lúc tảng sáng, cắt đứt giấc ngủ chập chờn của Thảo. Chị An đã về. Sự xuất hiện của chị giống như một luồng ánh sáng thực tế rọi vào căn nhà gỗ, xua đi những mờ ảo, ám muội của đêm qua.

Bữa cơm trưa đầu tiên đầy đủ ba người được dọn ra trong gian phòng ăn trang trọng. An vẫn vậy, thanh lịch trong bộ đồ công sở, gương mặt toát lên vẻ thông minh và quyết đoán của một bác sĩ tài năng. Chị vừa gắp thức ăn cho Thảo, vừa hỏi han về chuyện trường lớp với giọng điệu đầy che chở.

“Ở đây có hơi buồn, nhưng yên tĩnh, rất tốt để em tập trung làm đồ án tốt nghiệp.” – An mỉm cười, rồi quay sang nhìn chồng – “Anh Duy sẽ giúp em về mảng kiến trúc, anh ấy là chuyên gia mà.”

Duy ngồi đối diện Thảo, anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, chậm rãi dùng bữa. Anh gật đầu nhẹ, không nhìn trực diện vào Thảo: “Nếu Thảo cần tài liệu gì cứ vào phòng làm việc của anh.”

Thảo cúi đầu, bàn tay cầm đũa hơi siết lại. Cô cảm thấy một sự tội lỗi trỗi dậy khi nhìn vào ánh mắt tin tưởng của chị gái. Chiếc áo khoác đêm qua đã được cô gấp gọn gàng đặt trả lại phòng khách, nhưng mùi hương gỗ đàn hương dường như vẫn còn ám ảnh trên da thịt, khiến cô không thể tự nhiên khi đối mặt với cả hai người.

Căn phòng ăn vốn rộng rãi, nhưng lúc này Thảo lại cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Giữa Duy và An là một sợi dây liên kết danh chính ngôn thuận – họ là vợ chồng, là một đôi hoàn hảo trong mắt người đời. Nhưng Thảo tinh ý nhận ra, giữa họ có một khoảng cách vô hình. An bận rộn với những cuộc điện thoại từ bệnh viện, còn Duy lại chìm đắm trong thế giới tĩnh lặng của riêng mình. Họ nói chuyện với nhau đầy tôn trọng, nhưng lại thiếu đi cái nồng nàn của một cặp đôi.

Trong một khoảnh khắc khi An cúi xuống nghe điện thoại, Duy bất chợt ngẩng lên. Ánh mắt anh va chạm với ánh mắt của Thảo. Không có một lời nói nào, nhưng trong đôi mắt thâm trầm ấy, Thảo nhìn thấy một tia sáng khác lạ – không phải là sự quan tâm của anh rể dành cho em vợ, mà là một sự quan sát đầy thấu hiểu và... thèm khát sự đồng điệu.

Thảo vội vã tránh né, cô gắp một miếng thức ăn nhưng lại thấy nhạt nhẽo. Sự hiện diện của An ở đây đáng lẽ phải khiến cô thấy an toàn, nhưng thực tế, nó lại càng làm nổi bật lên những rung động sai lầm mà cô đã lỡ nhen nhóm trong bóng tối.

“Em ăn xong rồi, em xin phép lên phòng trước để chuẩn bị bài.” – Thảo đứng dậy, giọng nói hơi run.

“Sao ăn ít thế em?” – An ngước lên hỏi, giọng đầy lo lắng.

“Dạ, chắc tại em chưa quen khí hậu nên hơi mệt thôi chị.”

Thảo bước nhanh lên cầu thang, cô cảm nhận được ánh nhìn của Duy vẫn đóng đinh sau lưng mình cho đến khi bóng cô khuất hẳn sau cánh cửa phòng. Trong căn phòng ăn bên dưới, tiếng bát đũa thỉnh thoảng va vào nhau lạch cạch, xen lẫn tiếng An kể về một ca phẫu thuật khó. Một bức tranh gia đình kiểu mẫu, nhưng Thảo biết, phía sau những nét vẽ phẳng phiu ấy, một vết nứt đã bắt đầu âm thầm lan rộng.