Kể từ sau bữa cơm ấy, không gian trong căn biệt thự bỗng trở nên phân tách rõ rệt. Chị An bắt đầu chuỗi ca trực dày đặc tại bệnh viện, thường đi từ lúc tờ mờ sáng và trở về khi cả phố núi đã chìm vào giấc ngủ. Căn nhà chỉ còn lại Thảo và Duy, hai kẻ đơn độc trong một mê cung của những quy tắc và sự kiềm tỏa.
Sáng hôm ấy, sương mù dày đến mức không nhìn rõ rặng thông ngoài vườn. Thảo bước xuống lầu khi đã gần chín giờ sáng, cô cứ ngỡ Duy đã đến văn phòng hoặc ra công trường theo thói quen của một kiến trúc sư bận rộn. Nhưng không, anh vẫn ở đó, ngồi bên chiếc bàn gỗ dài ở phòng bếp, trên tay là một bản vẽ dang dở và một ly cà phê đã nguội lạnh.
“Chào buổi sáng muộn, Thảo.”
Giọng Duy vang lên giữa không gian tĩnh lặng, không chút vội vã. Anh ngẩng đầu, cặp kính gọng đen khiến gương mặt anh thêm phần tri thức nhưng cũng che đi một phần sự sắc sảo trong ánh mắt.
“Chào... chào buổi sáng anh Duy. Em cứ ngỡ anh đã đi làm rồi.” – Thảo đứng ở bậc cầu thang cuối cùng, đôi tay vô thức nắm lấy tấu áo mỏng.
Duy đặt cây bút xuống, tháo kính ra và mệt mỏi day nhẹ sống mũi. Cử chỉ ấy của anh mang một vẻ phong trần, đầy mệt mỏi của một người đàn ông trưởng thành đang gánh vác quá nhiều tâm sự.
“Hôm nay anh làm việc tại nhà. Anh có chuẩn bị bữa sáng trong lò vi sóng, em lấy ra mà ăn.”
Thảo bước vào bếp, cảm giác sự hiện diện của anh ở ngay phía sau lưng khiến từng lỗ chân lông trên da cô như đang căng ra. Cô mở lò vi sóng, mùi bánh mì nướng thơm lừng lan tỏa, nhưng tâm trí cô lại chỉ tập trung vào tiếng lật giấy sột soạt của anh phía sau.
“Anh Duy này...” – Thảo lên tiếng khi đang đứng quay lưng về phía anh – “Anh làm việc quá sức rồi. Đêm qua em thấy đèn phòng làm việc của anh sáng đến tận hai giờ sáng.”
Duy dừng lại hành động lật trang giấy. Một khoảng lặng kéo dài. Thảo chợt nhận ra mình đã quá quan tâm đến sinh hoạt của anh – một sự quan tâm vượt mức của một người khách ở nhờ.
“Em cũng thức muộn vậy sao?” – Duy hỏi lại, giọng anh thấp hơn một tông, mang theo một sự ái muội khó tả.
Thảo xoay người lại, định thanh minh, nhưng cô bất ngờ khi thấy Duy đã đứng ngay sát sau lưng mình tự bao giờ. Khoảng cách quá gần khiến cô có thể nhìn thấy những sợi gân xanh trên mu bàn tay anh đang chống lên mặt bàn bếp, bao vây lấy cô trong một phạm vi hẹp.
“Em... em chỉ vô tình thấy ánh sáng hắt qua khe cửa thôi.” – Cô đáp, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập.
Duy cúi xuống một chút, đủ để hơi ấm từ hơi thở của anh lướt nhẹ qua trán cô. Anh không chạm vào cô, nhưng sự áp sát này còn mãnh liệt hơn cả một cái ôm.
“Lần sau đừng thức đợi đèn nhà anh tắt nữa. Sẽ mệt đấy.”
Lời nói ấy giống như một lời chào buổi sáng, nhưng lại chứa đựng một sự thừa nhận ngầm rằng: Anh biết cô đang dõi theo anh, và anh cũng đang để ý đến sự hiện hữu của cô. Những lời chào muộn màng này không còn mang tính chất xã giao, nó đã trở thành một mật mã riêng tư giữa hai người, khi mà người thứ ba – vợ anh, chị cô – hoàn toàn vắng bóng.
Thảo đứng sững lại, miếng bánh mì trên tay dường như cũng trở nên khó nuốt. Cô nhận ra, trong căn nhà này, sương mù không chỉ bao phủ bên ngoài cửa sổ, mà nó đang len lỏi vào từng lời nói, từng hơi thở của hai người, làm nhòe đi cái ranh giới cuối cùng của sự đúng sai.