Sương mù của buổi sáng không tan đi mà chuyển thành một cơn mưa phùn rả rích vào buổi chiều. Căn biệt thự gỗ vốn đã tĩnh lặng nay lại càng trở nên cô lập với thế giới bên ngoài. An gọi điện về bảo có ca cấp cứu xuyên đêm, dặn Thảo cứ ăn tối trước rồi đi ngủ sớm.
Thảo ôm xấp tài liệu về kiến trúc bảo tồn bước lên lầu. Cô vừa tắm xong, mái tóc dài còn ẩm ướt xõa trên bờ vai gầy, vương lại mùi hương hoa bưởi dịu nhẹ. Cô mặc một bộ đồ ở nhà bằng cotton mềm mại, kín đáo nhưng lại ôm lấy những đường cong thanh xuân đang độ xuân thì.
Khi bước đến đoạn chiếu nghỉ của cầu thang—nơi ánh đèn vàng vọt hắt ra từ phòng làm việc của Duy—Thảo bất giác khựng lại.
Duy đang đứng đó, tựa lưng vào thành lan can gỗ. Anh dường như vừa rời khỏi bàn làm việc để hít thở chút không khí. Trên tay anh là một ly rượu vang màu đỏ thẫm, cổ áo sơ mi mở trễ hai khuy đầu, lộ ra lồng ngực vững chãi và làn da hơi rám nắng.
Họ đứng cách nhau chỉ vài bậc thang, một người ở trên, một người ở dưới.
Trong không gian chật hẹp của lối đi, ánh mắt Duy vô tình rơi trên người Thảo. Đó không phải là cái nhìn lướt qua như mọi ngày. Ánh mắt anh chậm rãi di chuyển từ đôi bàn chân trần trắng ngần trên nền gỗ tối màu, ngược lên vạt áo còn hơi ẩm, và dừng lại ở đôi môi đang hơi hé mở vì ngạc nhiên của cô.
Một sự im lặng kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng mưa đập vào cửa kính hành lang.
Thảo cảm thấy tim mình đập liên hồi, một luồng nhiệt nóng rực chạy dọc sống lưng. Ánh mắt của Duy lúc này không còn sự điềm tĩnh của một người anh rể; nó mang theo sự thiêu đốt, một loại khao khát nguyên bản mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu nay. Nó trần trụi và mãnh liệt đến mức Thảo thấy mình như bị lột trần trước mặt anh.
“Tóc em... còn ướt kìa.” – Duy lên tiếng, giọng anh khàn đặc hơn bình thường, như thể có điều gì đó đang bóp nghẹt cổ họng anh.
“Em... em định lên phòng sấy tóc ngay đây.” – Thảo lắp bắp, cô định bước nhanh qua anh để trốn chạy khỏi áp lực vô hình này.
Nhưng khi cô bước ngang qua Duy, anh vô thức nhích lại gần một chút. Mùi rượu vang nồng nàn quyện với mùi đàn hương đặc trưng vây lấy cô. Cánh tay anh hơi đưa lên, dường như muốn chạm vào mái tóc đang nhỏ nước kia, nhưng rồi anh siết chặt ly rượu trong tay, kìm nén lại.
Thảo sơ ý trượt chân nhẹ trên bậc gỗ trơn. Theo phản xạ, Duy đưa tay ra đỡ lấy eo cô.
Sự tiếp xúc trực tiếp đầu tiên.
Lòng bàn tay to lớn, nóng rực của anh xuyên qua lớp vải mỏng, chạm sát vào da thịt cô. Một luồng điện mạnh mẽ xẹt qua khiến cả hai cùng khựng lại. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng. Thảo ngước mắt nhìn anh, khoảng cách gần đến mức cô thấy rõ sự đấu tranh dữ dội trong đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông đối diện.
Hơi thở của Duy nặng nề hơn, anh không buông tay ngay, mà ngược lại, ngón tay anh vô tình siết nhẹ lấy vòng eo nhỏ nhắn của em vợ. Một xúc cảm run rẩy lan tỏa khắp cơ thể Thảo, khiến đôi chân cô mềm nhũn.
“Cẩn thận chứ.” – Duy thì thầm, hơi rượu nồng nàn phả lên mặt cô, đầy cám dỗ.
Thảo vội vàng đứng vững lại, đẩy nhẹ tay anh ra và chạy biến lên lầu mà không dám ngoái đầu nhìn lại. Duy đứng lại nơi bậc cầu thang, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé vừa biến mất sau cánh cửa. Anh đưa bàn tay vừa chạm vào cô lên, cảm nhận hơi ấm vẫn còn vương lại trên những đầu ngón tay.
Dưới ánh đèn mờ ảo, ánh mắt vô tình ấy đã trở thành một lời khẳng định: Sự cấm kỵ này không còn là suy đoán nữa, nó đã hiện hữu, nóng bỏng và không thể vãn hồi.