MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cánh Cửa Khóa ChặtChương 6

Sau Cánh Cửa Khóa Chặt

Chương 6

674 từ · ~4 phút đọc

Dư chấn của sự đụng chạm nơi bậc cầu thang đêm qua vẫn còn âm ỉ, khiến không khí giữa Thảo và Duy trở nên căng thẳng một cách kỳ lạ. Suốt cả ngày hôm sau, họ tránh mặt nhau một cách tuyệt đối. Thảo giam mình trong phòng với đống đồ án, còn Duy thì khóa trái cửa phòng làm việc.

Cho đến tối muộn, khi cơn mưa ngoài kia chuyển thành những tiếng tí tách đều đặn, một giai điệu dương cầm trầm buồn bỗng vang lên từ phía phòng khách.

Thảo buông bút, bị lôi cuốn bởi tiếng nhạc. Đó là một bản Nocturne của Chopin, nhưng được chơi với một nhịp điệu chậm hơn, nặng nề và đầy tự sự. Cô chậm rãi bước xuống lầu, thấy Duy đang ngồi bên chiếc đàn piano gỗ cũ kỹ mà bấy lâu nay cô cứ ngỡ chỉ để làm cảnh.

Duy không bật đèn trần, chỉ có một ngọn nến nhỏ đặt trên giá đàn, ánh lửa le lói nhảy múa trên những phím đàn đen trắng và phản chiếu lên gương mặt góc cạnh của anh. Trong bóng tối lờ mờ, trông anh giống như một người nghệ sĩ đang trút hết nỗi lòng vào từng nốt nhạc.

Thảo không nỡ cắt ngang, cô đứng nép sau cánh cửa, lặng lẽ quan sát. Nhưng Duy, với sự nhạy cảm của mình, đã sớm nhận ra sự hiện diện của cô. Anh không dừng lại, mà khẽ cất lời, giọng hòa vào tiếng nhạc:

“Em cũng không ngủ được sao?”

“Dạ… tiếng đàn của anh hay quá.” – Thảo bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần cây đàn.

Duy kết thúc một hợp âm trầm, tiếng ngân vang vọng khắp căn phòng vắng. Anh xoay người lại, vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh mình trên chiếc ghế dài:

“Lại đây ngồi đi.”

Thảo do dự một chút rồi ngồi xuống. Khoảng cách gần đến mức cô cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh. Duy lại bắt đầu đặt tay lên phím đàn, nhưng lần này là một giai điệu nhẹ nhàng hơn.

“Âm nhạc là thứ duy nhất không biết nói dối, Thảo ạ.” – Duy trầm ngâm, ánh mắt anh dán chặt vào những phím đàn – “Nó lấp đầy những khoảng trống mà lời nói không thể chạm tới.”

“Anh đang thấy trống trải sao?” – Thảo buột miệng hỏi, rồi ngay lập tức cảm thấy mình quá lời.

Duy ngừng chơi nhạc. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm dưới ánh nến trông càng thêm ma mị. Anh đưa tay lên, nhưng lần này không phải để đỡ lấy eo cô, mà là để lướt nhẹ qua những phím đàn ở phía sau lưng Thảo, khiến cô gần như bị bao gọn trong vòng tay của anh khi anh hơi cúi người tới.

“Trống trải hay không, chẳng phải em là người rõ nhất sao?”

Hơi thở của Duy mang theo mùi đàn hương thanh khiết, nó len lỏi vào không gian giữa hai người, tạo nên một sự ngọt ngào nguy hiểm. Tiếng mưa bên ngoài như lùi xa, chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập dồn dập của Thảo. Trong khoảnh khắc ấy, âm nhạc đã thực sự làm tròn nhiệm vụ của nó – nó nói hộ sự khao khát mà cả hai đang cố gắng chôn giấu.

Duy đưa bàn tay đang đặt trên phím đàn chạm nhẹ vào mu bàn tay của Thảo. Lần này, cô không rụt lại. Sự rung động từ đầu ngón tay anh lan truyền sang cô, mãnh liệt và đầy cám dỗ. Dưới ánh nến chập chờn, bóng của hai người trên tường hòa vào làm một, như một minh chứng cho sự xâm lấn thầm lặng của một mối quan hệ không nên bắt đầu.

Không gian bỗng chốc trở nên đặc quánh. Âm nhạc đã dừng lại, nhưng dư âm của nó – một khúc giao hưởng của tội lỗi và khao khát – vẫn đang rung động mãnh liệt trong lồng ngực cả hai.