MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cánh Cửa Khóa ChặtChương 7

Sau Cánh Cửa Khóa Chặt

Chương 7

595 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm bên phím đàn, một thứ luật lệ ngầm được thiết lập giữa hai người. Họ không còn tránh né ánh mắt nhau một cách cực đoan nữa, nhưng thay vào đó là những cử chỉ quan tâm âm thầm, không đầu không cuối, tựa như những dòng nước ngầm chảy xiết dưới mặt hồ phẳng lặng.

Sáng sớm, Thảo bước xuống bếp đã thấy một ly sữa nóng và đĩa bánh mì phết mứt dâu đặt sẵn trên bàn. Bên cạnh là một mảnh giấy nhỏ với nét chữ cứng cáp, dứt khoát của Duy: "Ăn sáng đi rồi hãy làm việc. Đừng để mình kiệt sức." Chỉ vài chữ ngắn ngủi nhưng lại khiến lồng ngực Thảo ấm sực, một thứ hạnh phúc nhỏ nhoi len lỏi giữa nỗi mặc cảm tội lỗi.

Ngược lại, Thảo bắt đầu để ý đến những thói quen nhỏ của Duy. Cô thấy anh thường xuyên quên uống nước khi mải mê bên bản vẽ, cô liền lặng lẽ đặt một cốc trà gừng ấm cạnh tay anh rồi rời đi thật nhanh. Cô thấy áo sơ mi của anh bị tuột cúc sau chuyến đi công trường về muộn, liền để lại một bộ kim chỉ ngay trên bàn làm việc của anh.

Những sự quan tâm ấy không mang danh nghĩa tình yêu, cũng chẳng phải tình thân thuần túy. Nó là một thứ sự chiếm hữu thầm lặng, nơi mỗi người tự nguyện bước vào thế giới riêng tư của đối phương bằng những bước chân rón rén nhất.

Chiều hôm đó, Duy trở về nhà với đôi giày bết bùn và ống quần ướt sũng sau một chuyến khảo sát hiện trường ở thung lũng. Thấy anh loay hoay ở cửa, Thảo không kìm được lòng, cô chạy lại giúp anh cầm túi đồ nghề.

“Anh đi tắm đi, để em giặt chỗ đồ này cho.” – Thảo nói, mắt không dám nhìn thẳng vào gương mặt mệt mỏi của Duy.

Duy đứng lặng nhìn cô gái nhỏ đang cúi người thu dọn những thứ bừa bộn của mình. Bất ngờ, anh đặt tay lên vai cô, xoay người Thảo lại. Bàn tay anh lạnh buốt vì ngấm nước mưa, nhưng cái chạm ấy lại như một mồi lửa đốt cháy tâm trí cô.

“Thảo, tại sao lại tốt với anh như vậy?” – Giọng Duy khàn đặc, chứa đựng một sự tra vấn đầy đau đớn.

Thảo sững người. Câu hỏi của anh đã bóc trần sự thật mà cô luôn cố che đậy bằng hai chữ "em vợ". Cô cúi đầu, mái tóc xõa xuống che đi đôi mắt đang dần ươn ướt.

“Vì… anh là anh rể của em.” – Câu trả lời thốt ra đầy khó khăn, nghe như một lời nhắc nhở cay đắng cho chính bản thân cô.

Duy khẽ bật cười, một nụ cười tự giễu. Anh buông tay khỏi vai cô, nhưng trước khi rời đi, anh lại vuốt nhẹ qua gò má cô, một sự đụng chạm mang theo hơi ấm ái muội còn sót lại.

“Anh rể sao? Nếu thật sự chỉ là anh rể, tim em đã không đập nhanh như thế này khi thấy anh.”

Duy bước thẳng lên lầu, để lại Thảo đứng lặng giữa phòng khách với đôi bàn tay run rẩy. Sự quan tâm không tên này đã không còn là một trò chơi trốn tìm an toàn nữa. Nó là một cái bẫy mà cả hai đã tự tay giăng ra, và giờ đây, họ đang cùng nhau lún sâu vào đó, không cách nào thoát ra được.