MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cánh Cửa Khóa ChặtChương 8

Sau Cánh Cửa Khóa Chặt

Chương 8

615 từ · ~4 phút đọc

Sự thừa nhận ngầm của Duy ở cuối chương trước giống như một mồi lửa ném vào kho xăng. Nó không làm mọi thứ bùng nổ ngay lập tức, mà khiến bầu không khí trong căn biệt thự trở nên ngột ngạt, nóng rực bởi những khao khát bị kìm nén.

Cánh cửa phòng làm việc của Duy đêm nay không đóng chặt. Thảo đứng ngoài hành lang, nhìn tia sáng vàng nhạt hắt ra, lòng cô đấu tranh dữ dội. Cô cầm trên tay bản phác thảo đồ án tốt nghiệp – một cái cớ hợp lý để bước vào thế giới của anh, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mình chỉ đang thèm khát cảm giác được ở gần anh thêm một chút nữa.

Thảo hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ.

“Vào đi.”

Duy đang ngồi bên bàn vẽ lớn, ánh đèn bàn tập trung vào những đường kẻ sắc lạnh. Anh đã tháo cà vạt, tay áo sơ mi xắn cao lộ ra bắp tay rắn chắc. Nhìn thấy Thảo, ánh mắt anh hơi dịu lại, nhưng sự căng thẳng vẫn hiện rõ nơi hàng chân mày nhíu chặt.

“Có chỗ nào em không hiểu sao?” – Anh hỏi, giọng trầm thấp.

Thảo tiến lại gần, đặt bản vẽ lên bàn. Khi cô cúi xuống để chỉ vào một chi tiết, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại. Mùi hương hoa bưởi từ tóc cô và mùi gỗ đàn hương từ cơ thể anh một lần nữa giao thoa. Duy không nhìn vào bản vẽ, anh nhìn vào bàn tay nhỏ bé của Thảo đang run rẩy trên mặt giấy.

Bất thình lình, Duy nắm lấy cổ tay cô.

“Đừng giả vờ nữa, Thảo.”

Thảo giật mình, tập tài liệu trên tay rơi xuống sàn nhà, tung tóe. Cô nhìn vào mắt anh, thấy trong đó một cuộc chiến tàn khốc giữa đạo đức và bản năng. Bức tường lý trí mà Duy dày công xây dựng suốt bao nhiêu năm qua đang xuất hiện những vết nứt vỡ lớn.

“Anh Duy… chúng ta không nên…” – Lời nói của Thảo yếu ớt, không đủ sức thuyết phục ngay cả chính bản thân cô.

“Không nên gì? Không nên nhìn em như thế này? Hay không nên muốn chạm vào em?” – Duy đứng dậy, dồn cô vào mép bàn vẽ. Anh chống hai tay sang hai bên, khóa chặt cô trong khoảng không gian riêng tư của mình.

Hơi thở của Duy nóng hổi phả lên cánh mũi Thảo. Sự ngọt ngào nguy hiểm lan tỏa khắp căn phòng. Duy cúi thấp đầu, đôi môi anh chỉ cách tai cô vài milimet, hơi thở anh rần rật trên làn da nhạy cảm của cô:

“Mỗi lần nhìn thấy em khoác chiếc áo của anh, mỗi lần em nấu trà cho anh… em có biết anh đã phải cố gắng thế nào để không kéo em lại gần không?”

Trái tim Thảo đập loạn nhịp, tiếng lòng thổn thức như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Cô cảm nhận được sự chiếm hữu mãnh liệt tỏa ra từ người đàn ông này. Một bàn tay của Duy rời khỏi mặt bàn, chậm rãi lướt dọc theo cánh tay cô, rồi dừng lại ở gáy, hơi siết nhẹ.

Sự đụng chạm ấy không còn là vô tình. Nó là sự xâm chiếm trực diện. Thảo nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cô biết, một khi vết nứt này vỡ ra, cuộc đời của cả ba người sẽ không bao giờ có thể quay trở lại như cũ. Nhưng ngay lúc này, trước sự cám dỗ đầy ma mị của anh, cô thấy mình hoàn toàn bất lực.