Sự im lặng trong phòng làm việc lúc này không còn là sự tĩnh mịch của đêm khuya, mà là một loại áp lực đặc quánh, khiến người ta cảm thấy khó thở. Duy vẫn giữ nguyên tư thế ấy, bàn tay anh áp sát gáy Thảo, ngón cái khẽ vuốt ve làn da mềm mại phía sau tai cô. Cảm giác vừa thô ráp vừa ấm nóng từ tay anh khiến toàn thân Thảo như có một dòng điện chạy qua, tê dại.
Thảo khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, một âm thanh không rõ là sự kháng cự hay là sự đầu hàng. Cô dựa lưng vào mép bàn vẽ, đôi mắt nhắm nghiền vì không dám đối diện với thực tại. Trong bóng tối của đôi mi, cô cảm nhận được khuôn mặt Duy đang tiến lại rất gần, gần đến mức hơi thở của hai người đã hoàn toàn hòa quyện vào nhau thành một nhịp điệu dồn dập.
"Thảo... nhìn anh đi." – Duy thì thầm, giọng anh khàn đục như tiếng gỗ nứt trong lửa.
Khi Thảo run rẩy mở mắt, cô thấy gương mặt Duy hiện lên đầy đau đớn. Anh không giống như một kẻ đang hưởng thụ khoảnh khắc này; anh giống một kẻ đang bị hành hạ bởi chính sự khao khát của mình. Đôi mắt anh chứa đầy sự ái muội và cả một nỗi tuyệt vọng khôn cùng.
Anh từ từ buông tay khỏi gáy cô, nhưng không lùi lại. Thay vào đó, anh áp cả hai lòng bàn tay xuống mặt bàn, cúi gục đầu xuống vai cô. Một tiếng thở dài trút ra từ lồng ngực anh—nặng nề, cay đắng và đầy tội lỗi. Tiếng thở dài ấy vang lên giữa căn phòng vắng như một nốt nhạc lạc điệu trong khúc nhạc đêm thanh vắng, xé toạc lớp vỏ bọc bình yên giả tạo.
"Anh không thể... anh thực sự không thể tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì được nữa." – Duy nói, hơi thở anh nóng hổi thấm qua lớp vải áo cotton trên vai Thảo.
Thảo đưa đôi bàn tay run rẩy định đẩy anh ra, nhưng khi chạm vào bờ vai rộng lớn đang run lên vì kìm nén của Duy, cô lại vô thức siết nhẹ áo anh. Sự xúc cảm run rẩy lan tỏa, khiến lý trí cô mờ mịt. Cô nhận ra rằng, không chỉ mình anh đau đớn, mà chính cô cũng đã lún sâu vào vũng lầy này từ bao giờ không hay.
Bên ngoài, tiếng mưa đã ngớt, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ mái hiên xuống những phiến đá sần sùi. Mỗi tiếng "tí tách" như một nhịp đập của lương tâm đang lên tiếng cảnh báo. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, chỉ còn lại mùi đàn hương và mùi tóc thiếu nữ, quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí đầy kích thích và tội lỗi.
Duy ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa hai đôi môi chỉ còn tính bằng milimet. Anh nhìn sâu vào mắt cô một lần cuối, như muốn tìm kiếm một lý do để dừng lại, hoặc một lời cho phép để bước tới.
"Đêm nay... em đừng đi được không?"
Câu hỏi ấy buông lơi giữa đêm tối, mang theo sức nặng của một ngọn núi. Thảo biết, nếu cô gật đầu, hoặc đơn giản là không đẩy anh ra, ranh giới cuối cùng sẽ vỡ vụn. Tiếng thở dài ban nãy không còn là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một chuỗi những đắng cay mà cả hai sắp phải nếm trải.