MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cánh Cửa Khóa ChặtChương 11

Sau Cánh Cửa Khóa Chặt

Chương 11

596 từ · ~3 phút đọc

Ánh sáng của ngày mới lọt qua khe cửa sổ, nhưng không mang lại cảm giác ấm áp thường nhật. Đối với Thảo, nó giống như một sự phơi bày tàn nhẫn sau những gì đã diễn ra trong căn phòng làm việc đêm qua. Dù giữa họ chưa thực sự bước qua vạch đích cuối cùng, nhưng những nụ hôn cháy bỏng và sự tiếp xúc da thịt nồng nàn đã đủ để phá vỡ hoàn toàn sự thuần khiết trong mối quan hệ của họ.

Sáng hôm đó, An đột ngột trở về sớm hơn dự kiến. Tiếng chìa khóa lạch cạch mở cửa khiến Thảo giật mình, cô vội vàng buông chiếc ly sứ đang cầm trên tay, suýt chút nữa làm nó rơi vỡ.

"Thảo, em sao thế? Trông sắc mặt em không tốt chút nào." – An bước vào bếp, vẫn bộ trang phục bác sĩ phẳng phiu nhưng gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi sau ca trực.

"Em... em ngủ hơi ít thôi chị." – Thảo cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của chị mình.

Đúng lúc đó, Duy bước xuống lầu. Anh đã thay một bộ đồ mới, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng bàn tay anh lại vô thức siết nhẹ lấy thành cầu thang khi nhìn thấy hai chị em đứng cạnh nhau.

"Anh Duy, anh xem em gái em này, chắc tại ở đây buồn quá nên nó mới héo úa thế này đấy." – An cười nói, rồi tự nhiên tiến lại gần Duy, định hôn nhẹ lên má anh.

Duy hơi khựng lại một nhịp, một hành động cực kỳ nhỏ nhưng lại khiến Thảo đau nhói. Anh khẽ lùi lại, giả vờ như đang điều chỉnh lại cổ áo: "Chắc do thời tiết thôi. Anh vào lấy ít hồ sơ rồi ra công trường ngay."

Trong lúc An đi vào trong để cất túi xách, Duy bước ngang qua Thảo. Ở khoảng cách mà An không thể nhìn thấy, đầu gối của Duy vô tình chạm vào đùi Thảo khi anh lách qua lối đi hẹp trong bếp. Đó là một sự đụng chạm tình cờ, nhưng lại kích hoạt toàn bộ ký ức về hơi ấm của anh đêm qua.

Thảo run lên, một rung động thực sự và mãnh liệt khiến cô phải vịn tay vào mặt bàn để đứng vững. Duy không dừng lại, nhưng anh để lại một ánh nhìn lướt qua—một ánh mắt mang theo sự tội lỗi nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Sự hiện diện của An lúc này như một bài kiểm tra khắc nghiệt cho sự giả dối. Trong khi An đang hào hứng kể về kế hoạch cuối tuần cho cả gia đình, thì dưới ngăn bàn ăn, Thảo cảm nhận được bàn chân mình đang vô tình chạm vào chân Duy. Cô định rụt lại, nhưng Duy lại không tránh né. Anh để mặc cho sự tiếp xúc ấy kéo dài thêm vài giây, đủ để một luồng điện nóng hổi chạy dọc cơ thể cả hai.

Đó không còn là sự vô ý nữa. Giữa họ, những đụng chạm nhỏ nhặt giờ đây đều mang theo sức nặng của một lời tự thú. Họ đang cùng nhau nhảy một bản vũ điệu của tội lỗi, ngay dưới mũi của người phụ nữ mà họ yêu thương và kính trọng nhất. Sự rung động này vừa ngọt ngào, vừa đáng sợ, khiến Thảo nhận ra mình đã thực sự lạc lối trong mê cung không có đường về.