Mấy ngày sau, thị trấn chìm trong đợt áp thấp nhiệt đới. An phải ở lại bệnh viện trực chiến vì một vụ tai nạn liên hoàn ở đèo dốc, còn Duy có một dự án bảo tồn một ngôi nhà sàn cũ ở rìa thung lũng. Thảo xin đi cùng anh với lý do tìm cảm hứng cho đồ án, nhưng cả hai đều hiểu, đó chỉ là cái cớ để trốn chạy khỏi sự hiện diện của những tấm ảnh gia đình trong căn biệt thự kia.
Ngôi nhà sàn cổ nằm lẻ loi giữa một đồi trà, mái lá đã mục nát, những cột gỗ lim đen thẫm vì màu thời gian. Khi họ vừa đặt chân đến nơi thì trời đổ mưa xối xả. Không gian sương khói mờ mịt ngăn cách ngôi nhà với thế giới bên ngoài.
Duy bật đèn pin, ánh sáng vàng vọt quét qua những kẽ hở trên sàn gỗ. "Em đứng ở đây, chỗ này mái còn lành, đừng để ướt."
Thảo đứng nép vào góc hiên, nhìn bóng dáng Duy đang bận rộn đo đạc. Sự im lặng giữa họ bị lấp đầy bởi tiếng mưa gào thét trên mái lá. Bất chợt, một tiếng sấm vang dội khiến cả ngôi nhà rung chuyển, Thảo hốt hoảng trượt chân trên nền gỗ mục.
Duy nhanh như cắt bỏ dở cây thước, lao đến ôm chặt lấy cô. Cả hai cùng ngã xuống đống rơm khô đã phủ bụi bên vách nhà.
Không gian đột ngột trở nên tĩnh lặng một cách kỳ quái. Thảo nằm gọn dưới thân hình to lớn của Duy, hơi thở anh phả lên mặt cô, nồng nặc mùi mưa và mùi đàn hương quen thuộc. Trong bóng tối của mái hiên dột nát, những giọt mưa thấm qua khe hở rơi xuống, làm ướt đẫm vai áo sơ mi của Duy, khiến lớp vải dính sát vào làn da nóng hổi.
"Em có sao không?" – Duy thì thầm, giọng anh không giấu nổi sự run rẩy.
Thảo không trả lời, cô chỉ nhìn trân trân vào đôi mắt anh. Dưới hiên nhà hoang tàn này, dường như mọi luân thường đạo lý ngoài kia đã bị màn mưa gột sạch. Bàn tay Duy không tự chủ được mà lướt nhẹ trên gò má ướt lạnh của cô, rồi dừng lại ở bờ môi đang mím chặt.
Sự khao khát bị kìm nén bao ngày qua bùng phát như một cơn lũ. Duy cúi đầu, nụ hôn của anh rơi xuống mãnh liệt và đầy tuyệt vọng. Đó không còn là nụ hôn thăm dò, mà là một sự xâm chiếm trực diện. Thảo vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn, để hơi ấm của anh xua đi cái lạnh đang thấm vào da thịt.
Dưới mái hiên dột nát, tiếng mưa và tiếng nhịp tim hòa vào nhau. Sự đụng chạm da thịt qua lớp quần áo ẩm ướt tạo nên một xúc cảm run rẩy đến tê dại. Duy vùi đầu vào cổ cô, giọng khàn đặc: "Thảo... chúng ta điên thật rồi."
"Em không quan tâm nữa..." – Thảo thốt lên trong cơn mê muội.
Bí mật này, giữa đồi trà vắng lặng, dưới một mái nhà mục nát, chỉ có cơn mưa chứng kiến. Nó dơ bẩn theo chuẩn mực thế gian, nhưng lại ngọt ngào một cách tàn nhẫn đối với hai trái tim đang khao khát được thuộc về nhau. Mỗi hơi thở, mỗi sự cọ xát đều mang theo vị đắng của tội lỗi, nhưng cũng là sự tự do duy nhất mà họ tìm thấy trong cuộc đời đầy rẫy những kìm kẹp này.