MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cơn Mưa, Trời Lại NắngChương 10: Một cơ hội rất nhỏ

Sau Cơn Mưa, Trời Lại Nắng

Chương 10: Một cơ hội rất nhỏ

588 từ · ~3 phút đọc

Sau bữa tối hôm ấy, Linh và Nam không gặp nhau ngay. Không phải vì tránh né, mà vì cả hai đều cố giữ nhịp sống riêng của mình. Những tin nhắn thưa dần, nhưng không mất đi. Vẫn là một câu chào buổi sáng, một lời hỏi han ngắn ngủi khi ngày sắp hết.

Linh nhận ra, lần đầu tiên, cô không thấy cần phải nói chuyện thật nhiều để giữ kết nối. Sự im lặng giữa họ không còn khiến cô lo lắng.

Cuối tuần, Linh dọn dẹp căn hộ. Cô lau lại cửa sổ, mở toang ban công để nắng tràn vào. Gió mang theo mùi hoa từ đâu đó rất nhẹ. Cô đứng tựa lan can, nhìn xuống con phố quen, lòng chợt bình yên.

Điện thoại rung.

Nam: “Chiều nay anh định đi xem một triển lãm ảnh. Nếu em muốn đi cùng… anh mời.”

Linh nhìn tin nhắn, suy nghĩ một chút. Triển lãm ảnh — một không gian trung tính, không quá riêng tư, không gợi nhiều áp lực. Nam đã chọn rất khéo.

Linh: “Em đi được. Nhưng chỉ xem thôi nhé.”

Nam: “Ừ. Chỉ xem thôi.”

Triển lãm nằm trong một nhà kho cũ được cải tạo. Không gian rộng, ánh đèn dịu, mùi sơn và gỗ hòa lẫn. Những bức ảnh treo dọc theo tường, ghi lại những khoảnh khắc rất đời: một buổi chiều mưa, một góc phố vắng, một người đang ngồi chờ.

Linh bước chậm, dừng lại trước từng bức ảnh. Nam đi bên cạnh, không nói nhiều. Thỉnh thoảng, anh chỉ tay về một bức ảnh, hỏi: “Em thấy sao?”

“Yên,” Linh trả lời. “Như thể người chụp đã đứng đó rất lâu.”

Nam gật đầu. “Anh cũng thích cảm giác ấy.”

Họ dừng trước một bức ảnh chụp hai người ngồi quay lưng về phía nhau, giữa họ là một khoảng trống rất rõ.

“Khoảng trống này,” Linh nói khẽ, “làm bức ảnh đẹp hơn.”

“Ừ,” Nam đáp. “Nếu đứng sát quá, có khi lại không thấy được hình dạng của nhau.”

Linh nhìn anh, mỉm cười. Cô nhận ra, họ đang nói về bức ảnh, nhưng cũng không hẳn chỉ là về bức ảnh.

Khi rời triển lãm, trời đã ngả chiều. Ánh nắng nghiêng chiếu lên mặt đường, tạo thành những vệt sáng dài.

“Cảm ơn anh,” Linh nói. “Hôm nay dễ chịu.”

Nam nhìn cô, ánh mắt không che giấu sự trân trọng. “Anh mừng vì em thấy vậy.”

Họ đứng lại ở ngã rẽ, nơi đường bắt đầu tách làm hai hướng khác nhau.

“Linh,” Nam gọi, rồi dừng lại. Anh hít sâu, như cân nhắc rất kỹ từng lời. “Anh không biết tương lai sẽ ra sao. Nhưng anh muốn hỏi… liệu anh có thể coi những lần gặp này là một cơ hội không?”

Linh nhìn anh rất lâu. Không phải để thử thách, mà để lắng nghe chính mình. Cô nghĩ về ba năm đã qua, về những nỗi sợ, về những lần cô tự đứng dậy một mình.

“Chỉ là một cơ hội rất nhỏ thôi,” cô nói. “Không đảm bảo gì cả.”

Nam gật đầu, khóe môi cong lên. “Như vậy là đủ.”

Họ không ôm nhau. Không nắm tay. Chỉ đứng đó, giữa ánh chiều, với một sự đồng thuận rất mong manh nhưng chân thành.

Linh quay đi, bước về phía con đường của mình. Nhưng lần này, trong lòng cô không còn cảm giác phải phòng vệ.

Bởi vì, đôi khi, chỉ cần cho nhau một cơ hội rất nhỏ — cũng đủ để mở ra những điều lớn hơn, nếu cả hai đều biết trân trọng.