MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cơn Mưa, Trời Lại NắngChương 9: Lời mời ăn tối

Sau Cơn Mưa, Trời Lại Nắng

Chương 9: Lời mời ăn tối

606 từ · ~4 phút đọc

Tin nhắn của Nam đến vào một buổi chiều giữa tuần, khi Linh đang ngồi trước màn hình máy tính, cố hoàn thành nốt bản báo cáo còn dang dở.

Nam: “Tối nay anh nấu ăn. Nếu em không bận, qua ăn cùng anh nhé.”

Linh đọc xong, tay dừng lại trên bàn phím. Lời mời rất đơn giản, không hoa mỹ, không gợi ý điều gì hơn một bữa tối bình thường. Nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến cô do dự.

Ăn tối cùng nhau, trong không gian riêng, không còn là một cuộc gặp ngẫu nhiên hay một buổi cà phê an toàn. Nó giống như một bước tiến rõ ràng hơn — dù nhỏ.

Linh nhìn đồng hồ. Còn gần ba tiếng nữa. Đủ thời gian để suy nghĩ, nhưng cũng đủ để những nỗi băn khoăn kịp xuất hiện.

Linh: “Anh nấu món gì?”

Một câu hỏi vòng vo, nhưng Nam hiểu.

Nam: “Mì Ý. Không cầu kỳ. Nhưng anh hứa là ăn được.”

Linh mỉm cười. Cô nhớ Nam ngày xưa rất vụng chuyện bếp núc. Ý nghĩ về việc anh đứng trong bếp, cẩn thận làm từng bước, khiến lòng cô dịu lại.

Linh: “Để em xem lại lịch.”

Nam không thúc giục. Anh chỉ thả một icon mặt cười rất nhẹ.

Cả buổi chiều, Linh làm việc mà đầu óc lơ đãng. Cô tự hỏi, mình đang do dự vì sợ điều gì. Sợ mọi thứ tiến nhanh hơn cô kiểm soát? Hay sợ nếu không thử, cô sẽ mãi đứng yên?

Tan làm, Linh đi bộ về nhà. Trời tối sớm, gió mát. Cô dừng lại trước cửa căn hộ, nhìn lên tầng cao, nơi ánh đèn vàng hắt ra từ ban công nhà mình.

Điện thoại rung.

Nam: “Anh không sao nếu em từ chối. Chỉ là anh nghĩ, ăn cùng nhau thì dễ nói chuyện hơn.”

Linh đọc tin nhắn, lòng chùng xuống. Cô nhận ra, Nam không còn là người đàn ông của ngày xưa — người nghĩ rằng chỉ cần đưa ra một lời mời là đủ.

Cô gõ một dòng.

“Em qua. Nhưng chỉ ăn thôi nhé.”

Nam trả lời gần như ngay lập tức.

“Ừ. Chỉ ăn thôi.”

Căn hộ của Nam không lớn. Nội thất đơn giản, gọn gàng, mang dáng dấp của một người sống một mình đã quen với sự ngăn nắp. Mùi thức ăn lan tỏa từ gian bếp nhỏ khiến Linh bất giác thấy ấm áp.

“Em đến rồi,” Linh nói khi bước vào.

Nam quay lại, trên tay vẫn cầm chiếc muỗng gỗ. “Ừ. Em ngồi nghỉ chút nhé, sắp xong rồi.”

Linh ngồi xuống ghế sofa, quan sát anh. Nam di chuyển chậm rãi, cẩn thận. Không còn dáng vẻ vội vàng quen thuộc.

Bữa tối diễn ra nhẹ nhàng. Họ nói chuyện công việc, chuyện đời thường, tránh những đề tài quá sâu. Linh nhận ra mình không còn căng thẳng như lúc bước vào.

Khi ăn xong, Linh đứng dậy phụ dọn bàn.

“Em không cần—” Nam nói.

“Em muốn,” Linh ngắt lời, mỉm cười.

Khoảng cách giữa họ lúc này rất gần, nhưng không ai vượt qua ranh giới. Linh cảm nhận rõ nhịp tim mình — đều đặn, không hoảng hốt.

“Cảm ơn anh,” cô nói khi chuẩn bị về. “Bữa tối… ổn.”

Nam gật đầu. “Anh mừng vì em đến.”

Linh đứng trước cửa, tay đặt lên nắm đấm. Cô quay lại. “Nam.”

“Ừ?”

“Lần sau… nếu mời, anh cứ mời. Em sẽ tự quyết định.”

Nam cười. “Anh hiểu.”

Cánh cửa khép lại. Linh bước ra hành lang vắng, lòng vẫn còn ấm. Cô biết, mình vừa bước qua một ngưỡng rất nhỏ.

Không phải vì bữa tối, mà vì cô đã cho phép mình do dự — rồi vẫn chọn bước tiếp.