Buổi chiều, Linh dọn lại tủ sách trong phòng khách. Những cuốn sách cũ được xếp lại ngay ngắn, vài quyển đã ố vàng, vài quyển vẫn còn nguyên mùi giấy mới. Cô không nhớ mình bắt đầu việc này từ lúc nào, chỉ biết khi dừng tay lại, đồng hồ đã chỉ gần sáu giờ.
Ở ngăn cuối cùng, Linh tìm thấy một chiếc hộp nhỏ. Nắp hộp mở ra rất nhẹ, như thể đã quen với việc được cất giữ cẩn thận. Bên trong là vài tấm ảnh cũ, vé xem phim, một chiếc móc khóa đã sờn màu.
Linh cầm tấm ảnh trên cùng. Trong ảnh, cô và Nam đứng sát nhau, phía sau là một bến xe lộng gió. Cô nhớ ngày đó rất rõ — ngày Nam chuẩn bị rời đi. Cô đã cười trong ảnh, nhưng lòng thì trống rỗng.
Khoảng cách ba năm bắt đầu từ đó.
Nam đứng trong thang máy của tòa nhà văn phòng, nhìn con số tầng chạy chậm chạp. Anh đã quen với nhịp sống mới, nhưng vẫn chưa quen với cảm giác mình đang ở lại. Ngày trước, anh luôn nghĩ rời đi là cách duy nhất để không dậm chân tại chỗ.
Ba năm ở một thành phố khác, anh học cách sống tự lập, học cách thất bại, học cách cô đơn. Có những tối về căn phòng trọ vắng lặng, anh đã từng nghĩ đến Linh, nhưng không đủ can đảm gọi.
Không phải vì hết yêu, mà vì sợ. Sợ nếu nghe thấy giọng cô, anh sẽ không đủ mạnh mẽ để tiếp tục con đường mình đã chọn.
Buổi tối, Linh nhận được một tin nhắn từ Nam.
“Hôm nay anh dọn lại đồ cũ. Có nhiều thứ… anh tưởng mình đã quên.”
Linh nhìn màn hình, rồi nhìn chiếc hộp nhỏ đặt trên bàn. Cô mỉm cười rất khẽ.
“Em cũng vậy,” cô trả lời. “Ba năm không dài, nhưng đủ để thay đổi nhiều thứ.”
Nam đáp lại khá nhanh.
“Anh từng nghĩ, nếu xa nhau đủ lâu, cảm xúc sẽ tự biến mất.”
“Và?”
“Và anh đã nhầm.”
Linh đọc dòng tin nhắn ấy, lòng không dậy sóng như cô từng tưởng. Không vui sướng, không day dứt. Chỉ là một sự thừa nhận muộn màng, đến đúng lúc để cô có thể đón nhận nó bằng sự bình tĩnh.
Họ hẹn nhau đi dạo vào tối muộn, khi thành phố đã bớt ồn. Con đường ven sông gió thổi nhẹ, đèn vàng kéo dài thành những vệt sáng trên mặt nước.
“Ba năm qua,” Linh nói, khi cả hai bước chậm, “em đã từng nghĩ mình không cần anh nữa.”
Nam không phản ứng ngay, chỉ lắng nghe.
“Nhưng rồi em nhận ra,” cô tiếp, “em không cần anh như ngày xưa. Em cần một người có thể bước cùng em, chứ không phải dẫn em đi.”
Nam dừng lại, quay sang nhìn cô. “Anh hiểu. Và anh muốn học cách đó.”
Khoảng cách ba năm giữa họ không chỉ là thời gian. Nó là những lựa chọn khác nhau, những nỗi sợ không giống nhau, và những lần bỏ lỡ không thể quay lại. Nhưng cũng chính khoảng cách ấy khiến họ nhìn rõ hơn điều mình từng thiếu.
“Khoảng cách không hẳn là xấu,” Linh nói. “Nếu không có nó, có lẽ em vẫn là người luôn chờ.”
Nam gật đầu. “Còn anh sẽ vẫn là người luôn đi.”
Họ đứng bên lan can, nhìn dòng nước trôi. Không ai nắm tay ai. Nhưng khoảng cách giữa hai người đã không còn là ba năm nữa.
Chỉ là một bước — nếu cả hai cùng sẵn sàng bước.