Ba ngày trôi qua kể từ buổi chiều mưa ấy. Linh không gặp lại Nam, nhưng cái tên ấy thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong những khoảnh khắc rất đời thường — khi cô đứng chờ thang máy, khi khuấy ly cà phê buổi sáng, hay lúc vô thức mở điện thoại rồi lại tắt.
Tin nhắn giữa họ không nhiều. Chỉ vài câu hỏi thăm ngắn ngủi, không đều đặn, không gượng ép. Như thể cả hai đều ngầm hiểu: nếu vội vàng, mọi thứ sẽ trở nên sai nhịp.
Chiều thứ tư, Linh tan làm sớm hơn thường lệ. Trời không mưa, nhưng mây xám phủ thấp, không khí mang theo cảm giác ẩm ướt quen thuộc. Cô đi bộ một đoạn thay vì gọi xe, để đầu óc được thảnh thơi hơn.
Điện thoại rung.
Nam: “Anh đang ở gần chỗ em. Nếu không bận, mình đi bộ nói chuyện chút được không?”
Linh dừng lại bên lề đường. Cô nhìn dòng người qua lại, nghe rõ nhịp tim mình đập chậm nhưng đều. Không có cảm giác hoảng hốt, cũng không hồi hộp như cô từng nghĩ.
Linh: “Em cũng vừa tan làm. Gặp ở công viên cũ nhé.”
Tin nhắn được gửi đi. Linh cất điện thoại, tiếp tục bước, lòng nhẹ đi một chút.
Công viên nhỏ nằm giữa hai khu phố, cây cối um tùm, lối đi lát đá đã sẫm màu theo thời gian. Ngày xưa, Linh và Nam từng ngồi ở đây rất lâu, nói những chuyện chẳng đầu chẳng cuối. Khi ấy, thời gian như vô hạn.
Nam đến trước. Anh đứng tựa vào lan can, nhìn hàng cây phía xa. Khi nghe tiếng bước chân, anh quay lại.
“Chào em,” anh nói.
Linh mỉm cười. “Chào anh.”
Chỉ hai chữ đơn giản, nhưng phải mất ba năm họ mới nói lại được với nhau theo cách bình thản như thế.
Họ đi song song trên lối nhỏ. Không ai vội nói. Tiếng lá xào xạc dưới chân, tiếng trẻ con cười đùa đâu đó vang lên, rất xa.
“Anh quen lại thành phố chưa?” Linh hỏi trước.
“Chưa hẳn,” Nam đáp. “Có những chỗ quen, có những chỗ thấy mình là người ngoài.”
Linh gật đầu. “Em cũng từng như vậy. Ngay cả khi chưa rời đi.”
Nam nhìn cô. “Anh xin lỗi.”
Linh khựng lại, nhưng vẫn bước tiếp. “Vì điều gì?”
“Vì đã biến mất lâu như thế. Và vì ngày xưa… anh đã không nói đủ.”
Gió thổi nhẹ, lay hàng cây. Linh im lặng một lúc. Cô không né tránh ánh nhìn của Nam, nhưng cũng không vội trả lời.
“Ngày đó,” cô nói chậm rãi, “em nghĩ anh không cần em nữa. Còn bây giờ, em hiểu là anh không biết phải ở lại thế nào.”
Nam cúi đầu. “Anh đã chọn sai cách.”
“Có lẽ,” Linh mỉm cười nhạt, “chúng ta đều vậy.”
Họ dừng lại bên băng ghế gỗ cũ. Linh ngồi xuống, Nam ngồi cách cô một khoảng vừa đủ. Không còn cảm giác thân thuộc như xưa, nhưng cũng không xa lạ.
“Ba năm qua,” Nam nói, “anh học được nhiều thứ. Quan trọng nhất là… lắng nghe.”
Linh quay sang nhìn anh. “Vậy à?”
Nam gật đầu. “Ngày trước anh cứ nghĩ, chỉ cần cố gắng là đủ. Nhưng hóa ra, có những lúc người ta chỉ cần được ở cạnh.”
Linh nhìn xuống tay mình. Cô nhớ lại những lần mình cần một lời hỏi han, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đầy bận rộn. Cô đã từng trách Nam rất nhiều vì điều đó.
“Em cũng khác rồi,” Linh nói. “Em không còn chờ ai đó hiểu mình mà không nói.”
Nam mỉm cười. “Anh mừng vì điều đó.”
Họ ngồi thêm một lúc, không nói gì. Khoảng lặng lần này không nặng nề như trước. Nó giống một lời chào muộn — không dành cho quá khứ, mà cho phiên bản hiện tại của cả hai.
Trời dần tối. Đèn công viên bật sáng, ánh vàng rải xuống lối đi.
“Anh phải về,” Nam đứng dậy. “Cảm ơn em vì đã gặp anh.”
Linh cũng đứng lên. “Ừ. Hôm nay… không tệ.”
Nam nhìn cô, ánh mắt dịu lại. “Hy vọng mình còn gặp nhau nữa.”
Linh không trả lời ngay. Cô chỉ gật đầu, rồi quay đi.
Khi bước được vài bước, cô dừng lại, quay đầu. “Nam.”
“Ừ?”
“Lần sau… mình đừng chỉ chào nhau nữa.”
Nam sững lại một giây, rồi cười. “Ừ. Lần sau.”
Linh bước tiếp, lòng bỗng nhẹ hơn. Có lẽ, không phải mọi lời chào muộn đều vô nghĩa. Có những lời chào đến trễ, nhưng vừa kịp để bắt đầu một điều gì đó khác — chậm rãi hơn, và thật hơn.