MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cơn Mưa, Trời Lại NắngChương 5: Những điều chưa kịp nói

Sau Cơn Mưa, Trời Lại Nắng

Chương 5: Những điều chưa kịp nói

744 từ · ~4 phút đọc

Đêm hôm đó, Linh khó ngủ.

Căn phòng yên tĩnh đến mức cô nghe rõ tiếng gió lùa qua khe cửa sổ. Ánh đèn đường hắt lên trần nhà những vệt sáng nhạt, kéo dài rồi tan biến. Linh trở mình vài lần, cuối cùng vẫn mở mắt nhìn vào khoảng tối quen thuộc.

Cuộc gặp chiều nay không làm cô mệt mỏi, ngược lại, nó khiến những suy nghĩ cũ bị khuấy động. Không dữ dội, chỉ âm ỉ, như một vết xước đã lành nhưng vẫn còn dấu vết.

Linh ngồi dậy, với tay lấy quyển sổ đặt trên bàn đầu giường. Cuốn sổ này cô mua sau ngày chia tay, dùng để viết những điều không nói được thành lời. Một thói quen tưởng đã bỏ, nhưng đến lúc này, nó lại quay về rất tự nhiên.

Cô lật vài trang, những dòng chữ quen hiện ra:

“Hôm nay em đã không khóc.”

“Em sợ nhất là cảm giác mình không quan trọng.”

“Nếu anh ở lại, có lẽ em đã không phải mạnh mẽ như thế này.”

Linh khẽ thở dài. Ngày đó, cô đã nghĩ nếu nói ra hết, Nam sẽ hiểu. Nhưng thực tế, cô chưa từng thật sự nói. Cô chọn im lặng, mong anh tự nhận ra. Và khi anh không nhận ra, cô chọn rời đi.

Cô đặt bút xuống, viết thêm một dòng mới:

“Ba năm rồi. Em không còn giận, chỉ còn tiếc.”

Ở căn hộ bên kia thành phố, Nam cũng chưa ngủ. Anh đứng dựa vào cửa sổ, nhìn những ô đèn sáng lác đác trong các tòa nhà đối diện. Thành phố về đêm luôn khiến anh nghĩ nhiều hơn ban ngày.

Lời nói của Linh ở công viên cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh.

“Em không còn chờ ai đó hiểu mình mà không nói.”

Câu nói ấy giống như một nhát dao rất nhẹ, nhưng đủ sâu để anh nhận ra mình đã từng bỏ lỡ điều gì. Ngày xưa, Linh im lặng, còn anh thì quen với việc không hỏi. Hai sự im lặng chồng lên nhau, tạo thành một khoảng trống không ai lấp được.

Nam nhớ lại lần cãi nhau cuối cùng. Linh đã nói gì đó, rất khẽ, nhưng anh lúc ấy đang bận gọi điện, chỉ gật đầu cho qua. Khi anh quay lại, Linh đã thôi nói.

Anh từng nghĩ đó chỉ là một chuyện nhỏ.

Bây giờ thì không.

Nam mở điện thoại, gõ một tin nhắn dài, rồi xóa. Gõ lại, rồi lại xóa. Cuối cùng, anh chỉ gửi một câu rất ngắn:

“Anh đã suy nghĩ nhiều về những điều ngày xưa chưa nói. Nếu có lúc nào đó em muốn, anh sẵn sàng nghe.”

Tin nhắn được gửi đi, Nam đặt điện thoại xuống, lòng nhẹ hơn một chút, dù không biết sẽ nhận được câu trả lời ra sao.

Sáng hôm sau, Linh đọc được tin nhắn khi đang ngồi trên xe buýt. Dòng chữ hiện lên, bình thản, không thúc ép. Cô đọc đi đọc lại, rồi khóa màn hình, tựa đầu vào cửa kính.

Bên ngoài, thành phố trôi qua chậm rãi. Linh chợt nhận ra, có những điều nếu nói ra quá sớm sẽ trở thành trách móc. Nhưng nếu giữ quá lâu, lại hóa thành khoảng cách.

Có lẽ, thời điểm bây giờ vừa đủ.

“Khi nào em sẵn sàng, em sẽ nói,” Linh trả lời. “Không phải để trách, chỉ để nhẹ lòng.”

Nam đọc tin nhắn lúc đang ở văn phòng. Anh nhìn màn hình một lúc lâu, rồi mỉm cười rất khẽ. Đó không phải lời hứa, nhưng là một cánh cửa đang mở.

Buổi trưa, Linh đứng trong quán ăn nhỏ, chờ đến lượt gọi món. Xung quanh là những câu chuyện vụn vặt của người xa lạ, rất đời. Cô chợt nhận ra, cuộc sống vẫn đang tiếp diễn đều đặn, dù quá khứ có thế nào đi nữa.

Những điều chưa kịp nói không còn làm cô nặng nề như trước. Chúng nằm đó, chờ được đặt xuống đúng lúc.

Và Linh biết, nếu một ngày nào đó cô kể hết, thì không phải để níu kéo, mà để cả hai có thể đứng trước nhau — không còn mang theo những điều bỏ ngỏ.

Chương này khép lại bằng một buổi sáng rất bình thường. Nhưng chính trong sự bình thường ấy, Linh cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến một điều rất khác: sự nhẹ nhõm.

Và đôi khi, chỉ cần như vậy thôi, cũng đã là một bước rất lớn rồi.