MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cơn Mưa, Trời Lại NắngChương 6: Nam của ngày hôm nay

Sau Cơn Mưa, Trời Lại Nắng

Chương 6: Nam của ngày hôm nay

644 từ · ~4 phút đọc

Cuộc hẹn diễn ra vào một buổi chiều không mưa.

Linh đến quán trước, chọn một bàn khuất ở gần cửa sổ. Ánh nắng nhạt chiếu qua tán cây bên ngoài, in bóng lá lên mặt bàn gỗ. Cô gọi một ly trà nóng, ngồi chờ, lòng bình thản đến lạ. Không còn cảm giác hồi hộp, cũng không chuẩn bị sẵn những câu nói trong đầu. Cô chỉ nghĩ, nếu đã nói, thì cứ nói thật.

Nam đến đúng giờ.

Anh đứng trước cửa quán một chút, hít sâu rồi mới bước vào. Khi nhìn thấy Linh, anh mỉm cười, gật đầu chào. Cách chào hỏi ấy không mang theo sự thân quen cũ, mà là sự tôn trọng rất rõ ràng.

“Em đợi lâu chưa?” Nam hỏi.

“Chưa,” Linh lắc đầu. “Em cũng mới tới.”

Nam kéo ghế ngồi xuống. Anh không vội nói gì, chỉ đặt điện thoại úp xuống bàn — một thói quen rất nhỏ, nhưng khiến Linh để ý. Ngày xưa, Nam thường vừa nói chuyện vừa liếc màn hình, như thể luôn có thứ gì đó quan trọng hơn cuộc trò chuyện trước mặt.

Giờ thì không.

“Anh gọi cà phê nhé?” Nam hỏi.

“Ừ.”

Nam gọi cho mình một ly cà phê đen, rồi quay lại nhìn Linh. Ánh mắt anh tập trung, không lảng tránh.

“Anh nghe,” anh nói. “Em cứ nói.”

Câu nói đơn giản ấy khiến Linh khựng lại một chút. Cô nhận ra, lần đầu tiên, Nam không cố giải thích, không chen vào bằng những lý do hay kế hoạch. Anh chỉ lắng nghe.

Linh đặt hai tay lên bàn, chậm rãi.

“Ngày đó,” cô bắt đầu, “em không cần anh phải ở bên em mọi lúc. Em chỉ cần biết là… khi em nói, anh thật sự nghe.”

Nam gật đầu, không ngắt lời.

“Em đã từng nghĩ mình đòi hỏi quá nhiều,” Linh tiếp tục. “Nên em im lặng. Nhưng càng im, em càng thấy mình nhỏ lại.”

Nam hít một hơi sâu. “Anh xin lỗi,” anh nói, giọng thấp. “Anh đã nghĩ, chỉ cần cố gắng cho tương lai là đủ. Anh không nhận ra, hiện tại của em cũng cần anh.”

Linh nhìn anh. Câu xin lỗi này đến muộn, nhưng không hề vô nghĩa.

“Em không trách nữa,” cô nói. “Chỉ là em cần nói ra để không mang theo.”

Nam gật đầu. “Anh hiểu.”

Họ im lặng một lúc. Không phải sự im lặng căng thẳng, mà là một khoảng trống vừa đủ để mỗi người sắp xếp lại suy nghĩ của mình.

“Ba năm qua,” Nam nói, “anh học được rằng, nếu mình không có mặt khi người khác cần, thì mọi dự định dài lâu cũng trở nên vô nghĩa.”

Linh khẽ mỉm cười. “Nghe như một bài học đắt giá.”

“Ừ,” Nam cười nhạt. “Rất đắt.”

Cà phê và trà được mang ra. Hơi nước bốc lên, mờ đi khoảng không giữa họ. Linh nhấp một ngụm trà, vị ấm lan dần xuống cổ họng.

“Em không biết tương lai sẽ thế nào,” cô nói. “Nhưng nếu có thử lại, em muốn mọi thứ chậm hơn.”

Nam nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc. “Anh cũng vậy. Lần này, anh không muốn đi nhanh hơn cảm xúc của em.”

Linh không đáp ngay. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đang dần dịu lại. Cô nhận ra, Nam của ngày hôm nay khác Nam trong ký ức. Không hoàn hảo hơn, nhưng biết dừng lại đúng lúc.

“Em không hứa gì cả,” Linh nói. “Nhưng… em sẵn sàng tìm hiểu lại.”

Nam gật đầu. Không vội mừng, không ép buộc. “Như vậy là đủ với anh rồi.”

Khi rời quán, họ không nắm tay. Chỉ đi cạnh nhau một đoạn ngắn, nói vài câu rất đời thường. Nhưng Linh nhận ra, lần đầu tiên, cô không thấy mình phải cố gắng giữ hay buông.

Nam của ngày hôm nay biết lắng nghe. Và điều đó, với Linh, quan trọng hơn mọi lời hứa.