MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cơn MưaChương 6: MINH CỦA NGÀY TRỞ VỀ

Sau Cơn Mưa

Chương 6: MINH CỦA NGÀY TRỞ VỀ

571 từ · ~3 phút đọc

Minh trở về thành phố vào một buổi sáng nhiều nắng.

Không phải ngày đầu tiên anh đặt chân xuống sân bay — mà là ngày anh thật sự cảm thấy mình đã quay lại. Sau hơn một tháng sống tạm trong căn hộ trống trải, đi qua những con đường quen mà lòng luôn lạc nhịp, hôm nay Minh quyết định dọn dẹp mọi thứ.

Căn phòng vẫn còn mùi sơn mới, nhưng trên bàn làm việc là những bản vẽ cũ anh mang về từ nước ngoài. Minh đứng nhìn rất lâu, rồi cẩn thận cất chúng vào ngăn kéo. Có những thứ từng là cả thế giới, nhưng không nhất thiết phải mang theo mãi.

Anh pha một ly cà phê, đứng bên cửa sổ. Thành phố dưới kia nhộn nhịp, khác xa những ngày đầu anh trở về — khi mọi thứ chỉ toàn khoảng trống.

Điện thoại rung lên.

Tin nhắn từ An.

“Hôm nay anh rảnh không?”

Chỉ một câu hỏi đơn giản, nhưng đủ khiến Minh sững lại vài giây. Anh không vội trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, như sợ đó là ảo giác.

“Có.”

Anh nhắn lại. “Em cần gì không?”

Một lát sau, An trả lời:

“Em muốn nói chuyện. Nếu anh không phiền.”

Minh mỉm cười.

“Anh không phiền.”

Họ hẹn nhau ở công viên gần sông — nơi từng xuất hiện trong những câu chuyện chưa bao giờ trọn vẹn. Khi Minh đến, An đã đứng đó từ trước, mái tóc khẽ bay trong gió nhẹ.

Cô quay lại khi nghe tiếng bước chân anh.

“Anh đến rồi.”

“Ừ.”

Họ đi song song, không ai nói gì trong vài phút đầu. Con đường ven sông dài và yên tĩnh, tiếng nước vỗ bờ nghe rất khẽ.

“Minh.” An lên tiếng trước. “Anh thay đổi nhiều không?”

Anh nghĩ một lúc.

“Có lẽ là đủ để hiểu vì sao ngày đó anh đã sai.”

An không nhìn anh.

“Anh đã đi mà không nói gì.”

“Anh sợ.” Minh thành thật. “Sợ mình không cho em được tương lai em muốn. Sợ ở lại sẽ làm em thất vọng.”

“Nhưng anh đâu có quyền quyết định thay em.”

Minh dừng lại. Gió thổi mạnh hơn, mang theo mùi nắng và nước.

“Anh biết. Và đó là điều anh hối hận nhất.”

An quay sang nhìn anh. Trong ánh mắt cô không còn trách móc gay gắt, chỉ còn sự mệt mỏi của người đã mang theo câu hỏi ấy suốt nhiều năm.

“Bây giờ thì sao?” cô hỏi. “Anh quay về vì điều gì?”

Minh nhìn thẳng vào mắt cô.

“Vì anh đã học được rằng, bỏ chạy không khiến nỗi sợ biến mất. Chỉ khiến người ở lại đau hơn.”

An im lặng.

Họ tiếp tục bước đi. Trời cao và xanh, nắng chiếu qua tán cây tạo thành những mảng sáng đan xen trên lối đi.

“Em không biết mình có thể tin anh không.” An nói nhỏ.

“Anh không mong em tin ngay.” Minh đáp. “Anh chỉ mong có cơ hội chứng minh.”

An dừng lại, nhìn dòng sông trước mặt. Nước trôi chậm, không ồn ào, nhưng không bao giờ quay đầu.

“Chúng ta cứ như bây giờ đi.” Cô nói. “Không hứa hẹn, không ràng buộc.”

Minh gật đầu.

“Anh chấp nhận.”

Có những khởi đầu không cần tên gọi.

Chỉ cần cả hai đều không quay lưng.

Minh biết, ngày anh trở về thật sự bắt đầu từ khoảnh khắc ấy — khi An không còn đẩy anh ra xa, dù cũng chưa kéo anh lại gần.

Và với anh, thế là đủ để chờ.