MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cơn MưaChương 5: KÝ ỨC KHÔNG CHỊU NGỦ YÊN

Sau Cơn Mưa

Chương 5: KÝ ỨC KHÔNG CHỊU NGỦ YÊN

557 từ · ~3 phút đọc

An tỉnh dậy khi trời còn chưa sáng hẳn.

Ánh nắng nhạt lọt qua khe rèm, rơi xuống sàn nhà thành những vệt mỏng manh. Cô nằm yên thêm vài phút, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu còn vương lại trong lòng sau đêm dài trằn trọc.

Tin nhắn ấy vẫn ở đó.

Anh nhớ em.

An mở điện thoại, nhìn lại đoạn hội thoại rồi tắt màn hình. Cô không muốn đọc thêm, cũng không đủ can đảm để xóa đi. Có những ký ức, càng cố quên lại càng hiện rõ.

Trên đường đến công ty, An đi chậm hơn mọi ngày. Thành phố buổi sáng còn chưa kịp thức hẳn, không khí ẩm lạnh, vương mùi mưa đêm qua. Một vài góc phố khiến cô bất giác dừng lại — nơi từng cùng Minh đứng trú mưa, nơi từng cãi nhau vì những điều rất nhỏ, nơi họ lần đầu nắm tay nhau trong sự bối rối của tuổi trẻ.

Ký ức không gõ cửa.

Chúng tự mở cửa bước vào.

An nhớ lần đầu gặp Minh — một buổi chiều đầy nắng ở thư viện trường. Anh cao gầy, nói ít, ánh mắt luôn tập trung vào những bản vẽ kiến trúc. Cô khi ấy chỉ là một cô gái thích sách, vô tình ngồi chung bàn. Không ai ngờ, từ một ánh nhìn lướt qua, họ đã đi cùng nhau gần bốn năm trời.

Nhớ cả những lần cãi vã.

Minh im lặng, An khóc.

Cả hai đều nghĩ người kia sẽ hiểu, nhưng chẳng ai chịu nói ra.

Tại văn phòng, An cố vùi đầu vào công việc. Cô sửa từng câu chữ, chỉnh từng đoạn văn, như thể chỉ cần đủ bận rộn thì lòng sẽ yên. Nhưng đến khi đồng hồ chỉ mười một giờ, cô nhận ra mình đã đọc cùng một trang bản thảo suốt nửa tiếng.

Điện thoại rung lên.

Là Minh.

Không phải tin nhắn, mà là cuộc gọi.

An nhìn tên anh trên màn hình, tim đập nhanh đến mức cô phải hít sâu một hơi mới dám bắt máy.

“A lô?”

“Anh xin lỗi.” Giọng Minh trầm, có chút gấp gáp. “Anh không nên gọi, nhưng anh sợ em hiểu lầm.”

“Hiểu lầm gì?” An hỏi, giọng khẽ.

“Tin nhắn tối qua. Anh không muốn nó trở thành áp lực với em.”

An im lặng. Ngoài cửa sổ, nắng đã lên cao hơn.

“Em không hiểu lầm.” Cô nói thật. “Chỉ là… em chưa sẵn sàng.”

“Anh biết.”

Minh thở dài. “Anh sẽ không làm gì khiến em khó chịu. Chỉ cần em cho anh một chút thời gian. Được không?”

An cắn môi.

Ba năm trước, anh là người rời đi. Ba năm sau, anh là người xin ở lại.

“Em không hứa gì cả.” Cô nói. “Nhưng… đừng biến mất.”

Ở đầu dây bên kia, Minh im lặng vài giây.

“Anh sẽ không.”

Cuộc gọi kết thúc.

An đặt điện thoại xuống, tay hơi run. Cô nhận ra, điều khiến ký ức trở nên nguy hiểm không phải vì nó đau, mà vì nó vẫn còn ấm.

Chiều hôm đó, An ghé qua con đường ven sông sau giờ làm. Trời trong, gió nhẹ. Cô đứng tựa lan can, nhìn dòng nước trôi lặng lẽ. Ngày xưa, Minh từng nói: “Nếu có ngày chúng ta lạc nhau, hãy đứng ở đây. Biết đâu lại tìm thấy.”

An mỉm cười, mắt cay cay.

Ký ức không chịu ngủ yên.

Và cô biết, mình cũng vậy.