Đêm đó, An mất ngủ.
Không phải vì công việc, cũng không phải vì cà phê uống muộn. Chỉ là tâm trí cô không chịu yên, cứ quanh quẩn đâu đó giữa những hình ảnh ban chiều — hiệu sách, ánh đèn vàng, giọng nói trầm thấp của Minh khi nói hai chữ bạn cũ.
An nằm nghiêng, nhìn trần nhà tối mờ. Đồng hồ chỉ gần mười hai giờ đêm.
Điện thoại đặt trên đầu giường bỗng rung lên.
Một tin nhắn.
An với tay cầm lấy, ánh sáng màn hình làm căn phòng bừng lên trong giây lát.
“Anh nhớ em.”
Chỉ ba chữ.
Ngắn gọn, trần trụi, không kịp che giấu.
Tim An thắt lại.
Cô ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm vào màn hình như thể chỉ cần nhìn đủ lâu, dòng chữ ấy sẽ tự biến mất. Nhưng nó vẫn ở đó — rõ ràng, không thể chối bỏ.
Ba năm rồi.
Ba năm không một lời nhớ thương.
Và bây giờ, là thế này sao?
An chưa kịp nghĩ ngợi thêm thì một tin nhắn khác đến ngay sau đó.
“Xin lỗi. Anh gửi nhầm.”
Cô bật cười khẽ, tiếng cười không thành tiếng, chỉ là một hơi thở thoát ra khỏi lồng ngực. Gửi nhầm — hai chữ đơn giản, nhưng lại đủ để trái tim người nhận rối loạn.
An đặt điện thoại xuống, rồi lại cầm lên. Tay cô do dự rất lâu trên bàn phím.
Cô có thể giả vờ như chưa từng thấy.
Cũng có thể trả lời một câu lịch sự, xa cách.
Hoặc… hỏi thẳng.
Cuối cùng, An gõ:
“Gửi nhầm cho ai vậy?”
Tin nhắn được gửi đi.
Cô chợt thấy mình thật ngốc. Rõ ràng biết câu trả lời, vẫn muốn nghe anh nói ra.
Mất vài phút sau, Minh mới trả lời.
“Cho quá khứ.”
An khẽ nhắm mắt.
Quá khứ — nơi họ từng yêu nhau rất nhiều, cũng làm đau nhau rất sâu.
Cô không biết nên phản hồi thế nào. Những cảm xúc bị nén suốt ba năm bỗng chốc trào lên, vừa ấm áp, vừa hoảng loạn.
“Anh không nên nhắn như vậy.”
An trả lời, cố giữ giọng điệu bình tĩnh.
“Anh biết.”
Minh đáp. “Nhưng có những lúc, lý trí không thắng nổi thói quen.”
Câu nói ấy khiến An im lặng rất lâu.
Thói quen — yêu cô, nhớ cô, nghĩ về cô.
Có thật là chưa từng biến mất?
“Em không muốn quay lại quá khứ.”
Cô gõ chậm rãi. “Em sợ.”
Lần này, Minh trả lời ngay.
“Anh không bắt em quay lại.”
“Anh chỉ muốn nói ra, để không phải trốn tránh nữa.”
An thở dài. Ngoài cửa sổ, thành phố đã chìm vào tĩnh lặng. Những ô cửa sổ đối diện tắt dần ánh đèn, chỉ còn lại ánh trăng mỏng treo lơ lửng trên cao.
Cô chợt nhận ra, điều khiến cô bất an không phải là tin nhắn kia, mà là cảm giác quen thuộc đang dần quay lại — cảm giác có một người khiến tim mình không chịu nghe lời.
“Muộn rồi.”
An nhắn. “Anh ngủ đi.”
Một lát sau, Minh trả lời.
“Ngủ ngon, An.”
Cô đặt điện thoại xuống, nằm lại trên giường. Tim vẫn đập không đều, như vừa trải qua một cơn mưa nhỏ giữa đêm khuya.
Tin nhắn ấy — dù là gửi nhầm hay không — đã mở ra một cánh cửa.
Và An biết, từ giây phút này, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản như hai chữ bạn cũ nữa.