MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cơn MưaChương 3: THÀNH PHỐ VẪN THẾ, LÒNG NGƯỜI ĐÃ KHÁC

Sau Cơn Mưa

Chương 3: THÀNH PHỐ VẪN THẾ, LÒNG NGƯỜI ĐÃ KHÁC

623 từ · ~4 phút đọc

Sau cuộc gặp gỡ chiều mưa ấy, An đã nghĩ mình sẽ rất nhanh quên đi Minh.

Nhưng thành phố này quá nhỏ để giả vờ như chưa từng quen biết.

Sáng hôm sau, An đi bộ đến công ty như mọi ngày. Con đường quen, hàng cây quen, tiệm bánh cũ nơi góc phố vẫn mở cửa từ rất sớm. Mọi thứ đều giống như trước, chỉ có lòng người là không còn đứng yên.

An dừng lại trước tiệm bánh, mua một ổ bánh mì ngọt. Cô vốn không còn thích vị quá ngọt, nhưng thỉnh thoảng vẫn mua, như một thói quen không chịu thay đổi. Khi người bán đưa bánh cho cô, An chợt nhớ ra — ngày xưa Minh từng nói, nếu có kiếp sau, anh vẫn sẽ mua bánh cho cô mỗi sáng.

Cô bật cười một mình.

Những lời hứa của tuổi trẻ, nghĩ lại vẫn thấy vừa buồn cười vừa xót xa.

Văn phòng buổi sáng yên tĩnh. Ánh nắng nhẹ chiếu qua khung cửa kính lớn, phản chiếu lên bàn làm việc ngăn nắp của An. Cô mở máy tính, cố gắng tập trung vào bản thảo còn dang dở, nhưng những con chữ cứ trôi đi mà không chịu ở lại.

Điện thoại rung lên.

Một tin nhắn từ số lạ:

“Là anh, Minh. Anh xin lỗi vì làm phiền. Hôm qua quên hỏi, em đã về nhà an toàn chứ?”

An nhìn màn hình rất lâu.

Cô đã lưu số anh từ ba năm trước, nhưng khi xóa đi, từng nghĩ mình đã xóa cả một đoạn đời. Thế mà chỉ cần một tin nhắn, mọi thứ lại quay về vị trí cũ.

Cô không trả lời ngay.

Buổi trưa, An ăn cùng đồng nghiệp. Họ nói về dự án mới, về chuyện tăng lương, về những mối quan hệ mơ hồ chưa kịp đặt tên. An mỉm cười lắng nghe, nhưng tâm trí lại lơ đãng.

Cuối cùng, cô trả lời tin nhắn.

“Ừ. Em về rồi.”

Chỉ ba chữ, lạnh nhạt và đủ xa.

Minh trả lời gần như ngay lập tức.

“Anh mừng vì điều đó.”

Không thêm gì nữa.

Buổi chiều, An tan làm muộn. Thành phố lên đèn, dòng người hối hả cuốn cô đi. Cô ghé vào hiệu sách gần nhà, nơi quen thuộc để trốn khỏi những ngày dài.

Giữa những kệ sách cao, An bất ngờ thấy một dáng người quen đứng ở góc trong cùng.

Minh.

Anh đang cầm trên tay một cuốn sách kiến trúc, dáng vẻ tập trung. Ánh đèn vàng hắt xuống, làm gương mặt anh dịu đi rất nhiều.

An đứng khựng lại.

Có phải thành phố này cố tình sắp đặt? Hay chỉ là cô chưa đủ bình tĩnh để bước tiếp?

Minh quay lại, bắt gặp ánh mắt cô. Anh hơi ngạc nhiên, rồi mỉm cười.

“Trùng hợp thật.”

“Ừ.” An đáp. “Anh cũng thích đến đây à?”

“Thói quen cũ.”

Anh dừng một chút. “Em thì sao?”

“Vẫn thế.”

Cả hai cùng im lặng. Không còn mưa, nhưng không khí vẫn ẩm ướt những điều chưa nói.

Minh đặt cuốn sách xuống, nhìn cô.

“An, anh không mong gì cả. Chỉ là… nếu em không phiền, chúng ta có thể coi nhau như những người bạn cũ.”

An nhìn anh, trong lòng dấy lên một cảm giác mơ hồ. Bạn cũ — hai chữ nhẹ nhàng, nhưng cũng đầy nguy hiểm.

“Em không chắc.”

Cô thành thật. “Em sợ.”

Minh gật đầu.

“Anh hiểu.”

Lần đầu tiên, anh không cố thuyết phục, không níu kéo. Chỉ đứng đó, cho cô quyền lựa chọn.

An bước ra khỏi hiệu sách trước. Không ngoảnh lại. Nhưng trong lòng cô biết rõ — có những người, dù lòng người đã khác, vẫn khó mà biến mất khỏi cuộc sống.

Thành phố vẫn vậy.

Chỉ là, từ hôm đó, An không còn đi một mình nữa — ít nhất là trong suy nghĩ.