Mưa vẫn chưa dứt.
Những giọt nước bám trên cửa kính kéo dài thành vệt mờ, giống như những điều chưa nói giữa An và Minh — hiện hữu nhưng không ai chạm tới.
Minh khuấy nhẹ ly cà phê trước mặt, thìa chạm vào thành ly phát ra tiếng rất khẽ. Anh nhận ra mình đã gọi đúng loại cà phê An từng thích, dù ba năm qua chưa một lần hỏi lại. Thói quen cũ vẫn nằm đâu đó trong trí nhớ, chưa từng biến mất.
“Em vẫn hay đến quán này à?” Minh lên tiếng, phá vỡ khoảng im lặng kéo dài.
An gật đầu.
“Ừ. Gần chỗ làm, yên tĩnh.”
Cô không nói thêm rằng, ban đầu là vì thói quen cũ, sau đó là vì chẳng muốn thay đổi. Có những nơi, chỉ cần ngồi xuống là lòng người dịu lại, dù ký ức có ghé qua hay không.
Minh nhìn cô, ánh mắt dừng lại lâu hơn mức cần thiết. An gầy hơn trước, mái tóc dài buộc hờ sau gáy, gương mặt không còn nét non nớt ngày xưa. Cô của hiện tại giống như một cuốn sách đã được lật qua nhiều chương — trầm tĩnh và kín đáo.
“Công việc của em thế nào?” anh hỏi.
“Biên tập viên. Cũng ổn.”
“Em hợp với công việc đó.” Minh mỉm cười nhẹ. “Ngày trước em đã thích đọc và sửa bản thảo đến quên ăn.”
An bật cười rất khẽ.
“Anh vẫn nhớ mấy chuyện nhỏ nhặt đó sao?”
Minh không trả lời ngay. Anh chỉ cúi đầu nhìn ly cà phê đã nguội dần, như đang cân nhắc điều gì đó.
“Có những thứ… không muốn nhớ cũng không quên được.”
Câu nói khiến An im lặng.
Cô từng nghĩ, chỉ mình cô giữ lại những mảnh vụn của quá khứ. Nhưng hóa ra, Minh cũng mang theo — chỉ là giấu kỹ hơn.
Bên ngoài, mưa nhẹ đi, nhường chỗ cho những khoảng trời xám nhạt.
“Anh về nước lâu chưa?” An hỏi, như thể chỉ thuận miệng.
“Hơn một tháng.”
“Định ở lại luôn?”
Minh ngẩng lên nhìn cô.
“Anh chưa quyết định.”
Câu trả lời lửng lơ, nhưng An hiểu, đôi khi người ta không dám quyết định, vì sợ phải đối mặt với những điều cũ.
“Còn em?” Minh hỏi. “Có… ổn không?”
An khẽ siết tay dưới bàn.
“Ổn.”
Lần này, cô nói chậm hơn. “Một mình cũng quen rồi.”
Minh cảm thấy câu nói ấy giống như một cánh cửa đóng lại — không mạnh mẽ, nhưng đủ để anh hiểu rằng không thể bước vào như trước.
Họ lại im lặng.
Hai người ngồi đối diện nhau, mỗi người chìm trong dòng suy nghĩ riêng. Quán cà phê vang lên bản nhạc cũ, giai điệu chậm rãi, từng nốt nhạc rơi xuống như chạm vào những kỷ niệm chưa kịp khép.
“An…” Minh cất tiếng, rồi lại ngừng.
“Gì vậy?”
“Không có gì.” Anh mỉm cười, có chút bất lực. “Chỉ là… gặp lại em, anh mới nhận ra, có những cuộc chia tay không kết thúc khi người ta rời đi.”
An nhìn anh, lần đầu tiên ánh mắt không còn né tránh.
“Có lẽ vì chúng ta chưa thật sự nói lời tạm biệt.”
Minh gật đầu.
Mưa ngoài kia ngừng hẳn.
Nhưng trong lòng họ, có lẽ một cơn mưa khác vừa bắt đầu.