Quán cà phê tối nay đông hơn thường lệ.
An bước vào, hơi ngạc nhiên khi thấy nhiều nhóm khách trẻ, tiếng nói cười rộn ràng. Cô vốn nghĩ buổi tối này sẽ yên tĩnh, chỉ có một tách cà phê và vài câu chuyện vừa đủ. Nhưng có lẽ, mọi cuộc gặp gỡ đều mang theo chút bất ngờ — giống như Minh.
Anh đã ngồi ở góc quen, gần cửa sổ. Ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt anh, làm dịu đi những nét góc cạnh. Khi thấy An, anh đứng dậy, kéo ghế cho cô, hành động tự nhiên như thể chưa từng có ba năm xa cách.
“Em uống gì?” Minh hỏi.
“Latte.”
“Không đường?”
An gật đầu, hơi sững lại. “Anh còn nhớ à?”
Minh mỉm cười.
“Những điều liên quan đến em… anh nhớ khá lâu.”
An quay mặt đi, tránh ánh nhìn ấy. Cô không muốn mình mềm lòng quá nhanh.
Họ ngồi đối diện, giữa hai người là khoảng cách vừa đủ. Không còn sự gượng gạo như lần đầu gặp lại, nhưng cũng chưa đủ thân để tự nhiên.
“Công việc của anh thế nào?” An hỏi.
“Anh đang tham gia một dự án cải tạo khu nhà cũ ven sông.”
Minh dừng lại. “Anh muốn ở lại thành phố này lâu hơn.”
An nắm chặt tay trong lòng.
“Vì công việc?”
“Vì có những thứ anh không muốn bỏ lỡ lần nữa.”
Câu nói khiến không khí chùng xuống.
Bên ngoài, trời bắt đầu mưa lất phất. Những hạt mưa nhỏ gõ nhẹ lên ô cửa kính, tạo thành âm thanh quen thuộc đến lạ.
“An.” Minh gọi tên cô. “Nếu tối đó anh không gửi tin nhắn… có phải mọi thứ sẽ dễ dàng hơn không?”
An suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
“Không. Dù sớm hay muộn, chúng ta cũng phải đối diện.”
Minh nhìn cô thật lâu.
“Em thay đổi rồi.”
“Anh cũng vậy.”
Cô đáp. “Nhưng không có nghĩa là em đã quên.”
Minh khẽ gật đầu.
“Anh không mong em quên. Anh chỉ mong mình có cơ hội làm khác đi.”
Mưa ngoài kia nặng hạt hơn. Quán cà phê dần vắng, chỉ còn vài bàn khách lẻ. Nhân viên bật thêm đèn, không gian càng trở nên ấm áp.
An đứng dậy trước.
“Em về trước.”
Minh cũng đứng lên theo.
“Anh đưa em về nhé?”
An do dự vài giây rồi gật đầu.
Họ cùng bước ra ngoài. Minh che ô cho cả hai, khoảng cách gần đến mức An có thể cảm nhận được hơi ấm từ anh. Con đường về nhà không dài, nhưng không ai nói gì, như sợ phá vỡ khoảnh khắc mong manh ấy.
Trước cửa nhà, An dừng lại.
“Cảm ơn anh.”
Minh nhìn cô, giọng trầm xuống.
“An, anh không biết tương lai thế nào. Nhưng hiện tại… anh thật lòng.”
An nhìn anh, mưa rơi nhẹ trên mái ô.
“Em biết.”
Cô mỉm cười. “Nhưng hãy để mọi thứ đến tự nhiên.”
Minh gật đầu.
“Ừ.”
Cuộc gặp không hẹn mà đến.
Không lời hứa, không định nghĩa.
Chỉ là hai người từng lạc nhau, đang học cách đi chậm lại, cùng một hướng.