Mưa đổ xuống thành phố như trút.
Tiếng mưa hòa cùng tiếng nhạc tiệc cưới xa xa, nơi cô gái đứng chết lặng nhìn tấm ảnh cưới được phóng to trên màn hình LED — chú rể cười rạng rỡ, sánh vai cùng cô dâu trắng muốt. Còn cô… lại là người từng được anh hứa hẹn cả đời.
Ly rượu trong tay run lên, chất lỏng sóng sánh như thứ duy nhất níu giữ cô khỏi sụp đổ. Ai đó khẽ gọi tên, nhưng cô chẳng nghe thấy. Trong đầu chỉ còn một âm thanh duy nhất: “Anh cưới người khác rồi.”
Cô bước đi giữa cơn mưa vừa đổ xuống. Váy dạ hội dính sát cơ thể, gót giày nện xuống mặt đường lộp bộp. Không ai biết cô đi đâu, chỉ biết rằng, đôi mắt từng kiêu hãnh ấy giờ phủ một tầng sương mờ của tuyệt vọng.
Cô ghé vào quán bar ven đường – ánh đèn neon lập lòe, tiếng nhạc xập xình và hơi rượu nồng nặc. Cô uống, hết ly này đến ly khác, như muốn đốt trụi những cảm xúc đang dồn nghẹn nơi cổ.
“Cô uống hơi nhiều rồi.”
Giọng nói trầm thấp vang lên phía sau lưng. Cô ngẩng đầu, đôi mắt mờ sương nhìn thấy một người đàn ông ngồi cách đó không xa – áo sơ mi trắng, tay cầm ly whiskey, ánh mắt lạnh lẽo như thể chẳng điều gì trong đời khiến anh bận tâm.
“Anh quan tâm làm gì?” – cô cười khẽ, giọng khàn vì rượu.
Anh nhìn cô vài giây, rồi lặng lẽ đẩy về phía cô một ly nước. “Uống cái này, dễ chịu hơn đấy.”
Cô không uống.
Thay vào đó, cô hỏi: “Anh từng mất gì chưa?”
Anh im lặng, môi mím chặt. Một lát sau, anh đáp, giọng khàn khàn: “Tất cả.”
Cô bật cười – tiếng cười vừa chua chát vừa bất cần.
Trong giây phút ấy, hai linh hồn tưởng như xa lạ lại nhận ra nhau bằng nỗi trống rỗng giống hệt. Không cần hỏi tên, không cần lời an ủi, chỉ một ánh nhìn là đủ để họ hiểu rằng: cả hai đều đang chạy trốn khỏi quá khứ của mình.
Mưa vẫn rơi ngoài cửa sổ, từng giọt rơi vào ký ức đang mục nát.
Anh đưa cô về khi trời đã khuya. Cô say đến mức chẳng còn nhận ra con đường nào dẫn đến nhà mình. Cửa phòng khách sạn mở ra – ánh đèn vàng hắt xuống mái tóc ướt của cô. Cô quay lại, hỏi trong men say:
“Anh sẽ quên đêm nay chứ?”
Anh nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm, trả lời chậm rãi:
“Có lẽ không.”
Và rồi, khoảng cách giữa họ biến mất.
Nụ hôn đầu tiên đến như một sự cứu rỗi – mặn chát vì nước mưa, nóng bỏng vì cô đơn. Cô không biết mình đang khóc hay cười, chỉ biết rằng cơ thể mình run lên trong vòng tay người đàn ông xa lạ.
Mọi thứ trở nên mơ hồ, chỉ còn hơi thở đan xen, làn da kề sát, và nhịp tim hòa vào tiếng mưa ngoài kia.
Đêm đó, cô không nhớ mình đã nói gì.
Chỉ nhớ khi tỉnh dậy, ánh nắng đầu ngày len qua rèm cửa, chiếu lên tấm ga trắng vương mùi hương xa lạ. Người đàn ông bên cạnh đã rời đi, chỉ để lại một tấm danh thiếp rơi xuống sàn:
“Trần Duy Khánh – Tổng giám đốc Tập đoàn K Group.”
Cô cầm lên, bàn tay run nhẹ.
Một nụ cười thoáng qua môi – không phải nụ cười vui, mà là nụ cười của một người đã mất đi tất cả nên chẳng còn gì để sợ.
Cô gấp tấm danh thiếp lại, đặt lên bàn, rồi rời khỏi căn phòng không ngoảnh đầu.
Phía sau lưng, cánh cửa khép lại khe khẽ – nhẹ đến mức tưởng như một giấc mơ.
Chỉ là… giấc mơ ấy đã gieo xuống đời cô một hạt giống không thể xóa bỏ.
“Một đêm say, một cái tên, một sinh linh nhỏ bắt đầu hình thành — không ai biết, nhưng đó chính là khởi đầu cho cả một đời sau này.”