Ánh nắng đầu ngày xuyên qua tấm rèm mỏng, len lỏi vào căn phòng lạ lẫm. Mùi hương nước hoa nam nhè nhẹ hòa cùng mùi ga giường sạch sẽ, khiến cô choàng tỉnh.
Cô mở mắt — trần nhà trắng tinh, một căn phòng khách sạn sang trọng.
Trong khoảnh khắc đầu tiên, cô chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra. Toàn thân ê ẩm, làn da trần trụi được phủ bằng tấm chăn mỏng, những dấu vết mờ nhạt trên cổ khiến ký ức đêm qua tràn về như cơn sóng lạnh buốt.
Cô khẽ cắn môi.
Không mộng, không say nữa — tất cả đều thật.
Đêm qua… cô đã cùng một người đàn ông xa lạ, đi đến giới hạn cuối cùng.
Ngồi dậy, cô đưa mắt nhìn quanh.
Căn phòng yên ắng, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi nam vắt trên ghế, một ly nước đã vơi nửa và… tấm danh thiếp nhỏ nằm ngay ngắn trên bàn gỗ:
“Trần Duy Khánh – Tổng giám đốc K Group.”
Cô ngẩn người. Cái tên này không xa lạ.
K Group — tập đoàn đa quốc gia, nổi tiếng lạnh lùng và khép kín. Người đàn ông ấy… hóa ra là một người quyền lực đến vậy?
Cô bật cười khẽ. Một tràng cười ngắn, nhẹ như hơi thở nhưng đầy chua xót.
Số phận thật biết cách đùa cợt. Khi cô rơi xuống tận cùng, lại bị cuốn vào vòng tay của một người mà lẽ ra cô chẳng bao giờ nên gặp.
Cô bước xuống giường, tìm quần áo đã bị vứt vội trong đêm. Từng mảnh ký ức vụn vỡ lóe lên: ánh mắt anh nhìn cô giữa màn mưa, bàn tay nóng rực đặt lên lưng cô, giọng nói khàn khàn khẽ gọi tên cô mà cô không chắc mình đã nói ra.
Không có lời tạm biệt.
Không có hứa hẹn.
Chỉ là hai kẻ lạc lối, tìm nhau trong khoảnh khắc cô đơn nhất cuộc đời.
Cô soi mình trong gương.
Khuôn mặt tái nhợt, đôi môi khô, ánh mắt sâu hoắm. Một người phụ nữ xa lạ đang nhìn lại cô — yếu đuối, nhưng vẫn gắng gượng tự cười.
“Chẳng sao cả.” – cô nói nhỏ. – “Đêm nay qua đi, ngày mai lại bắt đầu.”
Cô viết vài chữ nguệch ngoạc trên giấy ghi chú:
“Cảm ơn vì đã ở bên tôi trong đêm mưa ấy.”
Rồi đặt cạnh tấm danh thiếp, quay lưng rời đi.
Khi cửa phòng khép lại, căn phòng lại chìm vào yên lặng.
Bên ngoài, mưa đã ngớt, chỉ còn lại hơi nước nhạt nhòa trên phố. Cô kéo áo khoác, bước nhanh qua dòng người hối hả. Bầu trời sáng dần, nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu.
Cô ghé vào hiệu thuốc mua vài viên aspirin, rồi bắt taxi trở về căn hộ nhỏ của mình. Mọi thứ vẫn như cũ — căn phòng đơn giản, chậu cây nhỏ nơi cửa sổ, vài bức vẽ dang dở.
Cô ngồi xuống sofa, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình.
Một cảm giác lạ tràn qua. Không phải hối hận, mà là trống rỗng.
Liệu anh có nhớ đến cô không?
Câu hỏi ấy vụt đến rồi biến mất ngay. Cô lắc đầu, tự mỉm cười.
Một người như anh, giữa vô vàn gương mặt đẹp và mối quan hệ xa hoa, sẽ chẳng nhớ nổi một người phụ nữ vô danh như cô.
Vài tuần sau, cô nhận thấy cơ thể mình có điều gì đó khác lạ. Mệt mỏi, buồn nôn, mất ngủ. Cô nghĩ mình chỉ do áp lực công việc, nhưng linh cảm trong cô lại không yên.
Một buổi sáng, cô mua một que thử thai, đặt trong tay run rẩy.
Hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng.
Khoảnh khắc đó, mọi thứ trong cô như dừng lại.
Cô ngồi sụp xuống, đôi tay siết chặt mảnh nhựa nhỏ. Nước mắt rơi mà cô không nhận ra. Không phải vì sợ, mà vì không biết phải làm gì với món quà bất ngờ này của định mệnh.
“Đứa bé…” – cô thì thầm, bàn tay chạm lên bụng mình – “là kết quả của đêm đó sao?”
Trong căn phòng nhỏ, chỉ còn lại hơi thở và tiếng mưa ngoài cửa sổ.
Cô khóc, rồi cười.
Đời cô có lẽ đã rẽ sang hướng khác – một con đường không có anh, nhưng có một sinh linh nhỏ mang nửa dòng máu của anh trong tim.
Buổi tối hôm ấy, cô ngồi bên bàn, viết trong cuốn nhật ký:
“Anh à, có lẽ anh không bao giờ nhớ đến em.
Nhưng em sẽ nhớ đêm mưa ấy suốt đời.
Vì từ hôm nay, em không còn là một mình nữa.”
Và thế là, giữa thành phố xa hoa, giữa hàng triệu con người đi qua nhau không hẹn, một sinh linh nhỏ bắt đầu hình thành — như một mầm cây mọc lên giữa cơn bão.
Cô đặt tay lên bụng, khẽ nói:
“Con à, mẹ sẽ cố gắng. Chúng ta sẽ sống thật tốt, dù không có ba.”
Ngoài trời, mưa lại rơi lất phất.
Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt nước long lanh rơi xuống, mỉm cười dịu dàng.
Đêm qua chỉ là một khoảnh khắc. Nhưng khoảnh khắc ấy… đã đổi thay cả cuộc đời.
“Cô không biết, ở một nơi khác, người đàn ông tên Trần Duy Khánh cũng đang nhìn ra khung cửa kính, ngón tay kẹp điếu thuốc chưa đốt. Trong ánh sáng mờ, anh vẫn nhớ hương rượu và giọng nói khàn khàn của người con gái đêm mưa ấy… nhưng không biết rằng, cô đã mang trong mình một phần của anh.”