MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Đêm Ấy Là Cả ĐờiChương 4: Năm Năm Trôi Qua

Sau Đêm Ấy Là Cả Đời

Chương 4: Năm Năm Trôi Qua

1,057 từ · ~6 phút đọc

Thành phố ven biển nhỏ bé ấy sáng rực mỗi khi bình minh lên.

Từng làn gió sớm mang theo mùi muối và tiếng sóng vỗ dịu dàng. Giữa khu phố yên bình, căn nhà nhỏ sơn màu xanh nhạt nằm nép mình dưới tán cây bàng — nơi đó là thế giới riêng của hai mẹ con cô.

Cô – Mai, giờ đã là một họa sĩ tự do.

Còn cậu bé – Kha An, tròn năm tuổi, có đôi mắt to đen láy và nụ cười sáng như nắng. Mỗi sáng, cậu thường chạy vòng quanh phòng khách, ôm chặt cuốn sổ vẽ mẹ tặng.

“Mẹ ơi, hôm nay con vẽ được một con cá to lắm!” – giọng bé con vang lên, lanh lảnh và trong trẻo.

Mai đang pha cà phê, khẽ mỉm cười. “Thế à? Cá của con có biết bơi không?”

“Có chứ! Nó bơi trong… bụng mẹ nè.”

Cậu bé cười khanh khách, khiến cô bật cười theo.

Những buổi sáng của họ luôn nhẹ nhàng như thế – không xa hoa, không đủ đầy, nhưng ấm áp.

Kha An rất thông minh. Cậu bé hiếu động nhưng ngoan ngoãn, thích vẽ, thích nghe mẹ kể chuyện, và đặc biệt… rất hay hỏi về “ba”.

“Ba con ở đâu vậy mẹ?” – cậu từng hỏi khi hai mẹ con ngồi ngắm pháo hoa.

Mai khựng lại, bàn tay siết nhẹ ly sữa trong tay.

“Ba con ở rất xa.”

“Xa lắm hả mẹ?”

“Ừ. Nhưng nếu con ngoan, biết đâu một ngày nào đó, ba sẽ đến tìm con.”

Cậu bé gật gù, mắt sáng lên như tin thật.

Mai nhìn con, lòng chùng xuống. Cô chưa bao giờ nói dối con điều gì, trừ chuyện ấy. Cô sợ sự thật sẽ làm tổn thương tuổi thơ trong veo của con trai mình.

Buổi chiều, sau giờ dạy vẽ cho trẻ em trong thị trấn, Mai thường ngồi lại bên cửa sổ, nhìn ra biển xa xăm.

Cô vẫn còn nhớ gương mặt người đàn ông năm ấy, dù đã cố quên suốt năm năm trời. Có những đêm, cô nằm mơ thấy anh – vẫn ánh mắt ấy, giọng nói ấy, và câu hỏi khẽ khàng giữa cơn mưa:

“Anh sẽ quên đêm nay chứ?”

“Có lẽ không.”

Nhưng cuối cùng, chính cô lại là người bị ám ảnh bởi khoảnh khắc đó.

Chiều hôm ấy, khi gió mang theo mùi muối mằn mặn, Kha An kéo tay mẹ ra bãi biển.

“Mẹ ơi, con muốn xây lâu đài cát!”

Cô bật cười, xắn ống quần, cùng con chạy xuống bờ cát mềm. Cả hai xây một tòa lâu đài nho nhỏ, trang trí bằng vỏ sò.

Cậu bé nghiêng đầu, nói bằng giọng nghiêm túc:

“Sau này, con sẽ làm kỹ sư xây nhà cho mẹ. Nhà to thiệt to, có cửa hướng ra biển!”

Cô mỉm cười, đặt nụ hôn nhẹ lên trán con.

“Chỉ cần con ở bên mẹ là đủ rồi.”

Đêm xuống, khi Kha An đã ngủ say, Mai ngồi trước giá vẽ, ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt dịu dàng nhưng phảng phất nỗi cô đơn.

Trên khung tranh, cô đang vẽ dở một gương mặt đàn ông — từng đường nét được nhớ bằng trái tim, không cần hình ảnh nào để tham chiếu.

Cô tô lại đôi mắt đen ấy, bàn tay hơi run.

“Anh có còn nhớ đêm mưa đó không?” – cô lẩm bẩm, giọng như gió thoảng.

Bức tranh ấy cô chưa bao giờ hoàn thành.

Cô chỉ vẽ đến bờ vai, rồi dừng lại – như thể nếu vẽ hết, ký ức ấy sẽ trở nên thật hơn mức cô chịu nổi.

Một ngày nọ, bưu điện thị trấn gửi cho cô một thư mời tuyển dụng từ Tập đoàn K Group – chi nhánh khu vực Nam.

Cô nhìn cái tên công ty, lòng thoáng khựng lại.

K Group… cái tên ấy cô từng thấy ở đâu đó.

Cô lật lại trí nhớ, rồi bỗng nhiên nhớ ra tấm danh thiếp năm nào, dòng chữ sắc nét:

“Trần Duy Khánh – Tổng giám đốc K Group.”

Trái tim cô đập mạnh.

Đã năm năm trôi qua, vậy mà chỉ một cái tên vẫn khiến lòng cô run rẩy như thuở đầu.

Cô cười nhẹ, tự giễu.

Có lẽ định mệnh lại muốn thử lòng cô một lần nữa.

Nhưng giờ, cô không còn là cô gái yếu đuối của năm năm trước. Cô là mẹ, là người sống vì con trai, không vì quá khứ.

Cô đặt thư mời sang một bên, dự định sẽ từ chối. Nhưng đêm đó, Kha An ngồi trên giường, nhìn mẹ và hỏi:

“Mẹ ơi, mẹ có muốn con đi học ở trường lớn hơn không?”

Cô gật đầu.

“Thế thì mẹ phải kiếm nhiều tiền hơn nha, để mua cặp sách mới cho con nữa.”

Cô lặng người.

Sáng hôm sau, cô thu xếp hồ sơ, đặt vào phong bì, và điền vào đơn ứng tuyển.

Ba tuần sau, cô nhận được cuộc gọi phỏng vấn.

Giọng người ở đầu dây bên kia nói:

“Chúng tôi rất ấn tượng với hồ sơ của cô. Tổng giám đốc muốn trực tiếp gặp cô trong buổi phỏng vấn cuối.”

Mai khựng lại.

Tổng giám đốc?

Một linh cảm mơ hồ chạy dọc sống lưng cô.

Cô nhìn con trai đang ngồi bên cửa sổ, cười rạng rỡ trong nắng sớm.

“Có lẽ… đã đến lúc đối mặt với định mệnh rồi.”

Tối hôm ấy, Kha An ngồi trong lòng mẹ, thủ thỉ:

“Mẹ ơi, nếu mẹ đi làm ở chỗ mới, mẹ có đưa con theo không?”

“Dĩ nhiên rồi. Con là báu vật của mẹ mà.”

“Vậy… con có được gặp ba ở đó không?”

Cô khẽ sững lại, bàn tay đang vuốt tóc con dừng giữa chừng.

“Ba con à… có lẽ, sắp đến rồi.”

Cậu bé cười khúc khích, không hiểu hết lời mẹ, chỉ ôm chặt lấy cô, đôi tay nhỏ xíu siết quanh cổ.

Mai nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

Cô cảm thấy rõ, một cơn sóng mới đang âm thầm dâng lên, chuẩn bị cuốn trôi bình yên năm năm cô gây dựng.

Nhưng lần này, cô sẽ không chạy trốn nữa.

Vì cô không còn là người con gái của đêm mưa ấy – cô là mẹ của Kha An, và là người phụ nữ dám đối mặt với quá khứ của chính mình.

“Định mệnh có thể đi một vòng rất xa, nhưng cuối cùng vẫn đưa hai người gặp lại nhau – vào thời điểm mà cả hai đều đã thay đổi, chỉ có cảm xúc là còn nguyên.”