Tòa nhà K Group cao sừng sững giữa trung tâm thành phố. Những tấm kính trong suốt phản chiếu ánh nắng chói chang buổi sáng, lấp lánh như một khối băng khổng lồ.
Mai đứng dưới sảnh, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cô chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình sẽ bước chân vào đây — không phải với tư cách một khách hàng, mà là người đi xin việc.
“Mai Trâm, phòng nhân sự mời cô lên tầng 25.”
Giọng lễ tân vang lên nhẹ nhàng. Cô mỉm cười, gật đầu, cố che giấu sự căng thẳng.
Thang máy mở ra, cô bước vào, mỗi tầng trôi qua lại khiến tim cô đập nhanh thêm một nhịp.
Tầng 25 – Phòng giám đốc điều hành.
Không gian sáng sủa, sang trọng, mọi thứ được bài trí tinh tế. Khi cô vừa bước ra khỏi thang máy, một cô nhân viên trẻ tiến đến.
“Chào chị Mai, tổng giám đốc sẽ phỏng vấn chị trực tiếp. Mời chị theo em.”
Mai thoáng khựng. “Tổng… giám đốc?”
“Vâng, anh Khánh – Tổng giám đốc Trần Duy Khánh.”
Tim cô như ngừng đập.
Cái tên ấy – sau năm năm, vẫn có sức khiến hơi thở cô nghẹn lại.
Cánh cửa phòng mở ra, ánh sáng từ cửa sổ lớn phía sau bàn làm việc hắt xuống. Người đàn ông đang đứng quay lưng lại, đôi vai rộng, dáng cao, đang xem qua một tập hồ sơ.
Giọng nói trầm ấm vang lên:
“Cô Mai Trâm phải không? Mời ngồi.”
Cô đứng lặng.
Chỉ cần nghe giọng nói ấy, cô đã biết – không thể nhầm lẫn.
Trần Duy Khánh. Người đàn ông của “đêm định mệnh”.
Anh quay lại.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi.
Anh vẫn như năm xưa, chỉ khác là ánh mắt trầm hơn, sắc hơn, và dáng vẻ lạnh lùng toát ra từ người đàn ông từng trải. Bộ vest xám ôm trọn thân hình vững chãi. Khi ánh mắt anh chạm vào cô, có một thoáng sững sờ – rất nhanh, nhưng cô bắt được.
Cô khẽ cúi đầu. “Chào tổng giám đốc.”
Anh nhìn cô vài giây, rồi mở hồ sơ.
“Hồ sơ của cô khá ấn tượng. Họa sĩ tự do, từng hợp tác với vài công ty quảng cáo.”
Giọng anh đều đều, nhưng trong mắt là một thứ gì đó khác – lẫn lộn giữa hoang mang và… ký ức.
Mai ngồi im, cố giữ bình tĩnh. “Cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội.”
Anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào cô.
“Chúng ta… từng gặp nhau chưa?”
Một câu hỏi bất ngờ, khiến tim cô lỡ nhịp.
Mai khẽ cười, nhẹ như gió: “Tôi không nghĩ vậy, thưa tổng giám đốc. Tôi không dễ được gặp người như anh.”
Một câu nói an toàn, nhưng ánh mắt cô lại không giấu nổi run rẩy.
Anh nhìn cô thêm vài giây, rồi hít một hơi, khép hồ sơ lại.
“Công việc của chúng tôi yêu cầu sự sáng tạo và kiên định. Cô nghĩ mình có thể đảm nhận?”
“Có, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Anh gật nhẹ. “Được. Cô bắt đầu thử việc từ tuần sau.”
Cô thoáng ngạc nhiên. “Vậy là… tôi được nhận ạ?”
“Phải.” Anh quay lại bàn làm việc. “Tôi có linh cảm cô sẽ làm tốt.”
Linh cảm… hay là ký ức?
Cô không dám hỏi.
Buổi phỏng vấn kết thúc.
Mai bước ra khỏi phòng, tim đập loạn nhịp. Cánh cửa khép lại, cô dựa lưng vào tường, cố hít thở thật sâu.
Trong phòng, Duy Khánh vẫn đứng bất động một lúc lâu.
Anh lật lại hồ sơ, mắt dừng ở bức ảnh chân dung của cô – nụ cười dịu dàng ấy, đôi mắt ấy… sao lại giống đến thế?
Một ký ức mơ hồ ùa về – đêm mưa năm nào, căn phòng khách sạn nhỏ, ánh nến chập chờn, và giọng nói run run của cô gái nói trong hơi thở:
“Chúng ta chỉ là người lạ, phải không?”
“Phải.”
“Vậy sáng mai… đừng tìm em.”
“Được.”
Anh đã giữ lời.
Nhưng suốt năm năm, không đêm nào anh quên được khuôn mặt ấy.
Chiều hôm đó, khi Mai rời tòa nhà, điện thoại reo – là giọng trong trẻo của Kha An.
“Mẹ ơi, con vẽ xong con cá rồi nè! Mẹ thấy không?”
Cô bật cười, dù lòng còn rối bời. “Mẹ chưa thấy, con gửi ảnh cho mẹ nhé.”
Kha An hồn nhiên kể đủ chuyện, còn Mai vừa đi vừa nghe, môi khẽ cong.
Cô không biết, cách đó vài tầng lầu, người đàn ông ấy vẫn đang nhìn qua cửa kính, ánh mắt dõi theo dáng cô nhỏ bé giữa dòng người tấp nập.
“Mai Trâm…” – anh thì thầm. “Cô ấy thật sự là cô ấy sao?”
Tối đến, trong căn hộ nhỏ, Mai ngồi dán mắt vào bản vẽ mới – bản thiết kế cho dự án mà công ty giao.
Bên cạnh, Kha An ngồi hí hoáy vẽ. Cậu bé chợt hỏi:
“Mẹ ơi, hôm nay mẹ gặp ai đẹp không?”
Cô bật cười: “Có, mẹ gặp ông sếp mới.”
“Ông sếp đó có tốt không?”
“Chắc là… có.”
“Vậy mẹ đừng sợ, nha?”
Mai khẽ khựng, nhìn con trai. Đôi mắt cậu sáng lạ thường, y như… đôi mắt của người đàn ông năm ấy.
Tim cô se lại. Cô chưa từng để ý – nhưng càng lớn, Kha An càng giống anh.
Đêm khuya, trong văn phòng tầng 25, ánh đèn vẫn sáng.
Trần Duy Khánh ngồi trước màn hình, nhìn hồ sơ nhân viên mới.
Mắt anh dừng ở phần địa chỉ: Thị trấn ven biển, nơi anh từng đến công tác 5 năm trước…
Anh khẽ nheo mắt.
Một dòng suy nghĩ vụt qua:
“Nếu đó thật sự là cô ấy… thì tại sao cô lại làm việc ở đây? Và… đứa bé năm đó?”
Anh chống tay lên cằm, ánh mắt dần tối lại.
Cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng – vừa khao khát, vừa sợ hãi.
Anh cười nhạt.
“Định mệnh à, em thật biết cách trêu ngươi.”
Sáng hôm sau, Mai nhận được tin nhắn nội bộ:
Tổng giám đốc yêu cầu cô Mai Trâm trình bày ý tưởng dự án trước toàn bộ ban điều hành.
Thời gian: 9h sáng thứ Hai.
Cô nhìn tin nhắn, tim khẽ run.
Cánh cửa định mệnh mở ra rồi.
Và cô biết – từ đây, không còn đường lui nữa.
“Người ta có thể quên một cuộc tình, nhưng không thể quên cảm giác thuộc về ai đó – dù chỉ trong một đêm.”