904 từ
Tạ An Nhiên mở mắt, nhưng thứ đầu tiên nàng cảm nhận được không phải là ánh sáng, mà là cơn đau buốt thấu xương như hàng ngàn mũi kim châm, tái hiện lại khoảnh khắc nàng bị lưỡi dao oan nghiệt đâm xuyên. Hương thuốc sát trùng xộc vào mũi nàng, lạnh lẽo và quen thuộc đến đáng sợ. Nàng từ từ cử động, cảm nhận tấm ga giường thô ráp dưới lưng. Đó là cảm giác của Bệnh viện Dân lập, nơi nàng từng nằm sau một trận sốt cao khi mới tròn mười tám tuổi, hai tuần trước cái đêm định mệnh nàng gặp gỡ Mộ Dạ Trầm.
Ánh đèn vàng vọt hắt lên tấm lịch treo tường cũ kỹ, ngày tháng hiện rõ ràng, đánh bật nàng khỏi cơn ác mộng kinh hoàng của kiếp trước. Mười tám tuổi. Nàng đã trở về.
Nàng nhớ rõ, đêm tuyết lạnh ấy, chiếc xe ô tô lao vun vút trên đường cao tốc, nàng bị bỏ lại một mình trong vũng máu, hơi ấm cuối cùng trôi tuột khỏi cơ thể khi nàng nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Mộ Dạ Trầm qua điện thoại: "Kể từ giờ phút này, chúng ta không còn liên quan. Cô Tạ, cô hãy chết trong danh phận của cô đi." Người dàn dựng mọi việc không ai khác chính là người em gái Tạ An Dao và vị hôn phu Lục Minh Viễn. Họ đã biến nàng thành một công cụ, một con cừu non ngây thơ bị dâng hiến cho sự sắp đặt tàn nhẫn của những kẻ đứng sau Mộ Dạ Trầm.
Giờ đây, sự ngu ngốc, nỗi đau đớn và tình yêu mù quáng của kiếp trước đã tan biến, để lại trong tim Tạ An Nhiên một biển lửa hận thù cuộn trào, đủ sức thiêu rụi mọi thứ. Nàng đưa tay chạm vào khuôn mặt mình, vẫn còn nét ngây thơ của tuổi trẻ, nhưng đôi mắt đã nhuộm màu băng giá. Nàng không còn là Tạ An Nhiên yếu đuối, dễ bị lừa gạt nữa.
Điều nàng cần làm ngay lúc này là cắt đứt mọi mối liên hệ với Tạ gia và Lục Minh Viễn. Minh Viễn kiếp trước chỉ coi nàng là chiếc cầu nối để tiến vào giới thượng lưu. Nàng sẽ phải giành lại toàn bộ tài sản và di vật nghệ thuật mà mẹ nàng, người vợ cả bị hãm hại, để lại. Tạ An Dao phải trả giá cho việc đánh cắp thiết kế và mưu hại mẹ con nàng.
Nhưng kế hoạch trả thù này không thể thiếu Mộ Dạ Trầm. Người đàn ông kiếp trước nàng vừa yêu vừa hận, kẻ mang đến cho nàng đau khổ tột cùng, nhưng lại là chìa khóa mở cánh cửa quyền lực. Nàng đã lầm tưởng hắn phản bội nàng, để rồi dùng toàn bộ mạng sống của mình để chuộc lỗi cho hắn một cách vô nghĩa. Lần này, nàng sẽ chủ động tiếp cận hắn, dùng thân phận phu nhân Chủ tịch để biến mình thành một con dao sắc bén, trả thù từng người một, sau đó ly hôn một cách dứt khoát. Nàng tự nhủ, tuyệt đối không được để trái tim mình rung động vì hắn một lần nữa.
Tấm lịch treo tường lướt qua mắt nàng lần nữa. Ngày mười tám tuổi. Nàng biết, chỉ vài ngày nữa, Lục Minh Viễn sẽ tổ chức một buổi tiệc sinh nhật giả tạo để lấy lòng nàng, và An Dao sẽ đóng vai em gái tốt bụng, chuẩn bị sẵn sàng cho màn kịch lừa dối.
Nàng gượng người ngồi dậy. Tiếng cửa mở khẽ vang lên, Tạ An Dao bước vào với vẻ mặt lo lắng giả tạo, trên tay là bát cháo yến mạch.
“Chị à, chị tỉnh rồi. Em lo cho chị quá. May mà chị chỉ bị sốt cao thôi.” An Dao đặt bát cháo xuống, cố tình để lộ chiếc vòng tay ngọc bích đắt tiền mà đáng lẽ phải là của mẹ An Nhiên.
Tạ An Nhiên nhìn thẳng vào đôi mắt An Dao, nơi ẩn chứa sự độc ác và toan tính. Nàng nở một nụ cười nhạt nhòa, một nụ cười mà An Dao chưa từng thấy. “Cảm ơn em, An Dao. Hình như chị đã nhớ lại một vài chuyện không vui.”
Ánh mắt An Dao thoáng chút hoảng sợ, nhưng nhanh chóng bị che giấu bằng vẻ mặt hiền lành thường thấy.
“Chị à, chị vừa tỉnh, đừng nghĩ nhiều. Chị cần nghỉ ngơi. Minh Viễn có gọi điện hỏi thăm chị rồi, anh ấy rất lo cho chị.” An Dao nói, cố tình nhắc đến Lục Minh Viễn để an ủi nàng theo cách kiếp trước cô ta vẫn làm.
An Nhiên nhắm mắt lại, che đi sự khinh miệt. Nàng biết, từ giây phút này, ván cờ đã đảo ngược. Kẻ săn mồi và con mồi đã đổi vai. Nàng sẽ bắt đầu bằng cách chấp nhận lời đề nghị hẹn hò của Lục Minh Viễn, nhưng với mục đích hoàn toàn khác: sử dụng hắn như một bước đệm để tiếp cận Mộ Dạ Trầm, và thu thập bằng chứng tố cáo Tạ An Dao. Hơi thở của nàng trở nên lạnh lẽo, hận thù là nguồn sống duy nhất. Nàng sẽ không để bất cứ ai cản đường nàng, kể cả tình yêu kiếp trước của nàng.