947 từ
Sau khi xuất viện, Tạ An Nhiên lập tức thực hiện kế hoạch. Nàng trả lời tin nhắn của Lục Minh Viễn, chấp nhận lời mời tham dự một buổi tiệc từ thiện. Tuy nhiên, thay vì thể hiện sự háo hức mù quáng như trước, nàng lại tỏ ra thờ ơ, lạnh nhạt.
“Anh Minh Viễn, em nghĩ anh nên đi cùng An Dao. Em ấy có kiến thức về hội họa và các hoạt động từ thiện hơn em. Em gần đây bận ôn thi, không thể dành nhiều thời gian cho anh được.” Tin nhắn của nàng ngắn gọn, dứt khoát, mang theo một sự hờ hững có tính toán.
Sự thay đổi này khiến Lục Minh Viễn vô cùng khó chịu. Anh ta đã quen với hình ảnh Tạ An Nhiên dịu dàng, luôn chờ đợi, luôn sẵn sàng chạy theo anh ta. Sự thờ ơ đột ngột của nàng khiến anh ta cảm thấy mất đi sự kiểm soát và bắt đầu chuyển sự chú ý sang An Dao, người luôn tỏ ra thông cảm và sẵn sàng lấp đầy khoảng trống. An Nhiên âm thầm quan sát, hài lòng với sự thành công bước đầu của cái bẫy tâm lý này. Càng để họ gần nhau, sự phản bội càng rõ ràng, và khi nàng hành động, cả hai sẽ cùng nhau sụp đổ.
Địa điểm nàng chọn để ra tay là một buổi đấu giá nghệ thuật cấp cao. Đây là nơi tập trung của giới thượng lưu quyền lực nhất thành phố, và quan trọng hơn, đây là nơi Mộ Dạ Trầm luôn xuất hiện. Nàng cần một sự ra mắt không thể nào quên.
Nàng khoác lên mình chiếc đầm đen tuyền đơn giản nhưng tôn lên vẻ quý phái tiềm ẩn, được thiết kế bởi một nghệ nhân mà mẹ nàng quen biết. Nàng xuất hiện một mình, khí chất đã khác hẳn với cô gái mười tám tuổi ngây thơ. Ánh mắt nàng đảo quanh, dừng lại ngay hàng ghế VIP trung tâm, nơi người đàn ông quyền lực nhất đang ngồi.
Mộ Dạ Trầm. Hắn vẫn vậy, uy quyền, lạnh lùng và khiến người khác phải e sợ. Gương mặt hắn hoàn hảo đến mức khó tin, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại giấu kín những bí mật và sự tàn nhẫn của thương trường. Nàng nhớ lại sự hiểu lầm của kiếp trước, sự lạnh lùng của hắn mà nàng từng nghĩ là sự phản bội, giờ đây nàng nhìn thấy sự phòng vệ và cô đơn. Nhưng sự thật đó không làm nàng lung lay ý định. Nàng cần hắn, và nàng sẽ lấy hắn bằng mọi giá.
Trong lúc buổi đấu giá đang diễn ra, mưa xuân lất phất đổ bên ngoài ô cửa sổ lớn. Tạ An Nhiên cầm ly rượu vang đỏ, cố tình bước gần đến chỗ Mộ Dạ Trầm. Nàng giả vờ trượt chân một cách hoàn hảo. Ly rượu đổ ập, nhuộm đỏ chiếc áo vest trắng hàng đặt may đắt giá của hắn.
Không gian im lặng đến ngột ngạt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.
Mộ Dạ Trầm ngước lên. Ánh mắt hắn sắc lạnh như lưỡi dao, nhưng không hề có sự giận dữ. Chỉ có sự tò mò nguy hiểm. Hắn nhìn nàng từ trên xuống dưới, đánh giá.
“Cô Tạ,” giọng hắn trầm thấp, vang vọng như một bản án, “Cô có biết chiếc áo này không thể mua bằng toàn bộ thu nhập của Tạ gia cô trong một năm không?”
An Nhiên cúi đầu, nhưng lời nói nàng thốt ra lại mang theo sự tuyệt vọng và kiên định. Nàng biết, nàng phải dùng sự chân thật giả tạo để khơi gợi sự hứng thú của hắn.
“Chủ tịch Mộ, tôi xin lỗi vô cùng. Tôi sẽ đền bù. Tôi có thể bán mảnh đất mà mẹ tôi để lại, tôi sẽ dùng toàn bộ số tiền đó để trả cho anh.”
Nàng cố ý nhấn mạnh vào “mẹ tôi để lại”. Điều đó sẽ khiến hắn tin rằng nàng không màng đến tiền bạc, và đang tuyệt vọng tìm một lối thoát khỏi Tạ gia. Nàng biết, Mộ Dạ Trầm cần một người vợ không liên quan đến tài chính, một con cờ trong cuộc chiến của hắn.
Hắn nhếch môi cười, ánh mắt lóe lên sự tính toán. “Bán đất sao? Thú vị.” Hắn đứng dậy, tiến lại gần, bóng lưng cao lớn bao trùm lấy nàng. “Tôi có một đề nghị khác. Đừng đền tiền, hãy gả cho tôi.”
An Nhiên ngước nhìn, tỏ ra kinh ngạc. “Gả cho anh?”
“Hợp đồng hôn nhân ba năm. Cô sẽ có tất cả, quyền lực, danh vọng, tiền bạc, ngoại trừ tình yêu. Nhưng đổi lại, cô phải nghe lời tôi tuyệt đối, và là một phu nhân Chủ tịch hoàn hảo trước mặt công chúng.” Hắn nói, giọng điệu không cho phép từ chối. “Hoặc là, ngay bây giờ, cô phải đền tiền chiếc áo này.”
An Nhiên giả vờ run rẩy, ánh mắt cố ý thể hiện sự đấu tranh nội tâm. Sau một khắc, nàng kiên quyết gật đầu. “Tôi đồng ý. Hôn nhân hợp đồng.”
Mộ Dạ Trầm đưa tay ra, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của nàng. Lục Minh Viễn đứng từ xa, ánh mắt ngạc nhiên, khó chịu. Hắn không ngờ con mồi của mình lại táo bạo đến vậy. An Nhiên biết, chiếc lồng vàng đã mở, và nàng đã tự nguyện bước vào. Đây là bước đầu tiên trong kế hoạch trả thù của nàng, một bước đi chứa đựng nguy hiểm và cả sự tái sinh của mối quan hệ cấm kỵ.