756 từ
Chỉ trong vòng hai mươi tư giờ, tin tức Tạ An Nhiên, tiểu thư Tạ gia, đính hôn với Chủ tịch tập đoàn Mộ Thị, Mộ Dạ Trầm, đã lan truyền khắp giới thượng lưu. Sự kiện này gây chấn động hơn bất kỳ giao dịch kinh doanh nào. Đối với Tạ gia, đây là một cơ hội vàng để leo lên nấc thang danh vọng. Đối với Tạ An Dao và Lục Minh Viễn, đó là một đòn giáng mạnh vào sự kiêu ngạo của họ.
Mộ Dạ Trầm đón An Nhiên về biệt thự ngay tối hôm đó. Biệt thự nằm trên đỉnh đồi, nguy nga như một tòa lâu đài, nhưng lại mang một vẻ lạnh lẽo, cô độc khó tả.
Trong phòng làm việc rộng lớn, ánh đèn chùm pha lê hắt bóng xuống chiếc bàn gỗ mun. Hợp đồng hôn nhân đã được đặt sẵn, từng điều khoản rõ ràng, lạnh lùng, không chút cảm xúc.
“Đọc kỹ đi,” Mộ Dạ Trầm nói, giọng điệu ra lệnh tuyệt đối. Hắn ngồi sau chiếc bàn, phong thái tựa một vị vua.
An Nhiên lướt qua các điều khoản: Hôn nhân kéo dài ba năm, không có quyền can thiệp vào đời sống riêng tư của nhau, không được phép có tình cảm, và quan trọng nhất, không được phản bội. Nàng nhớ lại kiếp trước, chính điều khoản này đã khiến nàng tin rằng hắn đã phản bội nàng, nhưng sự thật lại hoàn toàn khác.
“Điều khoản thứ tư: Tôi sẽ bảo vệ cô khỏi mọi sự công kích bên ngoài, nhưng cô phải tuyệt đối nghe theo sự sắp đặt của tôi. Cô có thắc mắc gì không?” Hắn nhìn nàng, ánh mắt không hề chớp.
An Nhiên đặt bút ký, nét chữ kiên quyết và lạnh lùng. “Tôi không có thắc mắc. Tôi sẽ là một phu nhân Mộ hoàn hảo, thưa Chủ tịch.”
Hắn mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa không chạm đến đáy mắt. “Tốt. Kể từ giờ phút này, cô là Vợ của tôi.” Hắn nhấn mạnh từ “Vợ”, khiến tim An Nhiên khẽ nhói lên.
“Về phần Tạ gia,” hắn tiếp tục, “Tôi biết mục đích của cô khi kết hôn với tôi. Tôi sẽ giúp cô thu thập chứng cứ, giành lại tài sản và khiến Tạ An Dao, cùng Lục Minh Viễn, phải trả giá. Nhưng, An Nhiên, cô phải nhớ rõ ràng, cô đang dùng Mộ Dạ Trầm này như một công cụ. Đừng để mình sa vào bất kỳ cảm xúc không cần thiết nào.”
Lời cảnh báo của hắn, lạnh lùng và thâm thúy, như một lưỡi dao sắc bén đâm vào sự hận thù của nàng. An Nhiên ngẩng cao đầu, ánh mắt kiêu hãnh. “Tôi hiểu rõ vai trò của mình. Tôi không cần tình yêu của anh, tôi chỉ cần quyền lực của anh.”
Đêm đó, họ ngủ ở hai phòng riêng biệt, đúng theo tinh thần của bản hợp đồng lạnh lùng. Nhưng không khí trong ngôi biệt thự lại vô cùng căng thẳng. An Nhiên nằm trên chiếc giường rộng lớn, trằn trọc không ngủ. Nàng đã đạt được mục đích đầu tiên: trở thành phu nhân Mộ, có được chỗ dựa vững chắc để trả thù.
Nàng biết, kiếp trước, sự lạnh nhạt này đã khiến nàng tìm kiếm hơi ấm từ Lục Minh Viễn, để rồi rơi vào cạm bẫy. Kiếp này, nàng phải đối mặt với sự thật: nàng vẫn khao khát hơi ấm đó, nhưng từ chính người đàn ông đang ở phòng bên. Sự trả thù buộc nàng phải gần gũi hắn, nhưng sự đề phòng lại không cho phép nàng yêu hắn.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ. Mộ Dạ Trầm bước vào, trên người vẫn là chiếc áo sơ mi trắng ban nãy, nhưng hai cúc đầu đã được mở, lộ ra lồng ngực săn chắc. Hắn tiến đến bên giường nàng, không nói một lời.
“Anh… anh muốn gì?” An Nhiên lùi lại, cảnh giác.
“Hợp đồng chỉ nói không có tình yêu, không có quyền can thiệp vào đời sống riêng tư,” hắn nói, giọng điệu trầm khàn, mang theo sự chiếm hữu nguy hiểm, “nhưng nó không hề cấm đoán chuyện khác.”
Hắn cúi xuống, ánh mắt khóa chặt lấy nàng, hơi thở nam tính mạnh mẽ bao trùm lấy nàng. “Chúng ta cần một đêm tân hôn, thưa phu nhân. Chỉ để xác nhận rằng cô thực sự thuộc về tôi, trước khi chúng ta bắt đầu vở kịch trả thù này.”